Nương Nương Gặp Ma

Chương 21

Trước Sau

break

Loại cảm giác ấy thật sự không thể dùng vài ba câu mà diễn tả cho hết được. Huống hồ “linh đan diệu dược” này còn chẳng tốn bạc, ai mà không muốn thử cơ chứ?

Thấy Trịnh ma ma vừa nói đùa vừa lộ vẻ nghiêm túc, các vị ma ma khác cũng vô thức gật đầu tán đồng, Tôn ma ma chậm rãi thở ra một hơi rồi hỏi tới đầu sỏ gây họa.

“A Trữ đâu?”

Dịch Đình, Bắc viện.

A Trữ, kẻ vừa thành công khiến bột cỏ Thất Tinh Diệp “cháy hàng”, lúc này vẫn còn đang ngủ say sưa, hoàn toàn chẳng hay biết gì.

Có lẽ bởi ngày thường nàng luôn lanh lẹ nịnh nọt, khéo léo lấy lòng các ma ma, nên dù đã phải cắn răng chịu đựng một đêm đau ngứa như bị lột da róc thịt, sáng nay lại còn bỏ lỡ buổi điểm danh thường lệ, Dương ma ma cũng không trách phạt nàng, thậm chí còn cho phép nàng nghỉ ngơi đàng hoàng.

Chỉ có điều, kẻ vừa nghếch cổ lên, cứng đầu đội mưa ra ngoài khoe khoang một hồi như A Trữ, rốt cuộc vẫn bị nhiễm lạnh.

Nàng uống xong một bát nước gừng rồi nằm vật xuống giường, quấn chặt chăn ngủ mê man, trời đất gì cũng chẳng biết.

Trong cơn mơ màng chẳng rõ đã ngủ qua bao nhiêu giấc, A Trữ bỗng bị người ta lôi thẳng ra khỏi chăn. Cả người nàng còn đang đần độn ngơ ngác, đầu óc quay cuồng chẳng biết mình đã gặp những ai, miệng thì “ừ ừ à à” đáp linh tinh một hồi. Đợi đến lúc hơi tỉnh táo lại, nàng đã phát hiện bản thân đang quỳ giữa sân viện rồi.

“Chưởng sự.”

Nhìn đứa nhỏ ngốc nghếch đen thui kia bị lôi ra ngoài, ngơ ngác đáp lời mấy câu rồi ngoan ngoãn quỳ rạp bên dưới, Dương ma ma, người quản lý Bắc viện bao năm nay, cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng.

“Những năm qua, vì cái thân xác với làn da kia mà A Trữ đã tốn không ít công sức giày vò.”

“Chuyện lần này, nói cho cùng cũng xem như vận may của con bé, vừa khéo gặp được cơ duyên…”

Dạy dỗ A Trữ suốt bao nhiêu năm, nàng có cái đức hạnh gì, vừa nhấc mông lên định làm chuyện gì, các ma ma chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấu ngay. Chẳng thế mà đến tận bây giờ, A Trữ vẫn còn đang mang ơn Minh Hà đến tận trời kia kìa.

Còn Minh Hà rốt cuộc đang ôm loại tâm tư gì, các ma ma lại càng nhìn rõ mồn một… Ai ngờ trời thương kẻ khờ, âm sai dương lệch thế nào lại thật sự khiến A Trữ toại nguyện một phen.

Bởi vì đám cung nữ gây ra chuyện lớn đến thế này, Dương ma ma còn đặc biệt chạy tới Nội Giám tìm đại tượng sư chuyên tiếp xúc với sơn mài để hỏi thăm tình hình. Ai nấy đều nói A Trữ đã phải gắng gượng chịu đựng cả đêm như bị lột da, xem ra lời ấy cũng có vài phần là thật.

Ngồi ở vị trí cao nhất, Tôn chưởng sự nâng mắt nhìn Dương ma ma, ý vị sâu xa hỏi: “Ngươi cho rằng ta gọi con bé tới là để phạt nó sao?”

Chuyện này… nếu không phải để phạt nàng, vậy bắt người ta quỳ ngoài đó làm gì?

Trong lúc Dương ma ma còn đang chần chừ, Tôn chưởng sự khẽ hừ lạnh một tiếng, cười như không cười nói: “Đứa nhỏ đó có tính nết gì, người ngoài có thể không rõ, chẳng lẽ ngươi cũng không biết?”

Đã là cung nữ thì vốn dĩ phải đi hầu hạ quý nhân, tự rèn cho mình muôn phần cung kính, vạn phần cẩn trọng. Thế nhưng các ma ma lại vẫn luôn dung túng cho loại người như A Trữ tồn tại…

Cho dù A Trữ có giỏi nịnh nọt, khéo lấy lòng đến đâu, cũng chẳng có đạo lý nào được ưu ái tới mức ấy. Nói trắng ra, trong cung này ngoài những kẻ lanh lợi ra, cũng cần cả những kẻ ngu xuẩn nữa.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương