Nương Nương Gặp Ma

Chương 20

Trước Sau

break

Thấy Tôn ma ma bước vào, những người còn lại vội vàng tiến lên hành lễ. Ngoại trừ Thanh cô cô đang ở bên ngoài tạm thời ổn định cục diện để phòng bất trắc, các ma ma và cô cô khác của Dịch Đình đều đã có mặt đông đủ ở đây.

Không rảnh hàn huyên, Tôn ma ma dùng khăn tay che miệng mũi, phất tay trầm giọng hỏi: “Những cung nhân có triệu chứng đều đã đưa tới đây hết chưa? Có bỏ sót ai không?”

Qua tấm bình phong, Tôn ma ma nhìn đám cung nữ đang rên rỉ đau đớn bên trong, chỉ thấy từng người mặt đỏ như táo chín, hai má sưng vù như mắc quai bị, thậm chí có kẻ còn nổi lên từng mảng ban đỏ lớn, phần da lộ ra ngoài mọc kín từng chuỗi mụn nước…

Càng nhìn, đôi mày của Tôn ma ma càng nhíu chặt hơn.

“Đã mời ngự y chưa? Ngự y nói thế nào? Có nói rốt cuộc là bệnh gì không?”

Chuyện này náo loạn thành ra thế này…

Mấy vị ma ma có mặt ở đó nhìn nhau. Lúc mới biết tin, bọn họ cũng hoảng hốt không thôi, sợ rằng đó là loại dịch bệnh có khả năng lây lan mạnh, nên lập tức vội vàng gom tất cả cung nữ phát bệnh nhốt tập trung vào đây. Kết quả sau khi tra hỏi kỹ càng… lại vừa tức vừa thở phào nhẹ nhõm.

“Chưởng sự, chuyện này… nói là bệnh thì cũng không hẳn là bệnh.”

Đây là loại lời lẽ gì vậy?

Ánh mắt Tôn chưởng sự lập tức sắc bén bắn thẳng về phía Liêu ma ma vừa lên tiếng.

Liêu ma ma không dám chậm trễ, vội vàng giải thích: “Đám tiểu cung nhân này đều là do bôi bột cỏ Thất Tinh Diệp nên mới nổi mẩn. Ngay cả thợ thủ công ở Nội Ti Giám khi dính phải sơn mài cũng có triệu chứng tương tự… quả thật không phải mắc dịch bệnh gì.”

Lời của Liêu ma ma khiến Tôn ma ma nghe xong càng thêm hồ đồ.

Thất Tinh Diệp là thứ gì, sống từng này tuổi đầu, Tôn ma ma đương nhiên cũng biết đôi chút. Nhưng đang yên đang lành, bôi thứ đó lên người làm gì?

Thấy vẻ nghi hoặc trên mặt Tôn ma ma càng lúc càng rõ, Liêu ma ma dở khóc dở cười nói: “Chẳng phải là vì A Trữ sao? Ban đầu là Minh Hà đưa cho nàng ta…”

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Tôn ma ma suýt nữa tức đến bật cười.

Được lắm, được lắm.

Đúng là không lên tiếng thì thôi, hễ lên tiếng là dọa người chết khiếp.

Bà ta nhịn không được quay đầu nhìn thêm một cái về phía Minh Hà đang khóc lóc thảm thiết nhất, mặt nàng ta sưng vù như cái bánh bao hấp ngâm nước.

Dạy dỗ bao nhiêu năm như vậy, bà ta thật không ngờ trong Dịch Đình còn giấu loại ngu xuẩn thế này?

“Chưởng sự, cũng chẳng thể trách đám nha đầu này kích động như vậy được, thật sự là A Trữ bây giờ thay đổi quá mức…”

“Tuy đám cung nữ Tây uyển nói A Trữ đã phải chịu đựng suốt một đêm như bị lột da róc thịt.” Trịnh ma ma ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy A Trữ… nếu không phải ta đã có tuổi rồi, nói không chừng chính ta cũng muốn thử một lần.”

Cung nữ ở Dịch Đình đều nằm ngay dưới mí mắt của các ma ma. Huống hồ mọi người còn ngủ giường lớn tập thể, đông người nhiều mắt, chuyện gì mà giấu được?

Bởi vậy, không chỉ chuyện mấy ngày nay A Trữ ăn gì, nói gì bị tra ra sạch sẽ, mà ngay cả mảnh giấy dầu rách dùng để gói bột cỏ của nàng cũng bị lục tìm ra được… quả thật ngoài bột cỏ Thất Tinh Diệp ra thì chẳng còn khả năng nào khác.

Tận mắt nhìn thấy “Cục Than Đen” chỉ sau một đêm đã xảy ra biến hóa long trời lở đất như vậy…

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương