Nương Nương Gặp Ma

Chương 19

Trước Sau

break

Hơn nữa, rõ ràng phen này vốn là để trêu chọc A Trữ, vậy mà âm sai dương lệch lại để nàng chiếm được món hời lớn đến thế.

Thật sự nuốt không trôi cục tức này, Minh Hà run tay, mặt mày méo xệch, đến cả chút nước thuốc còn sót dưới đáy bát cũng cố vét sạch rồi đắp hết lên mặt, tuyệt đối không thể để một mình A Trữ hưởng hết món hời này được!!!

Lúc này số người âm thầm để ý động tĩnh của Minh Hà thật sự không ít. Thấy nàng ta dứt khoát dùng luôn bột cỏ Thất Tinh Diệp lên người như vậy, đám còn đang đứng xem cũng chẳng do dự nữa. Dù sao thì tăng nhiều cháo ít, ai cũng sợ đêm dài lắm mộng.

“Shhh…”

“Phù…”

“Ưm…”

Nhất thời, khắp các viện trong Dịch Đình vang lên đủ loại tiếng rên đau kỳ quái bị cố nén xuống.



Tiếng mưa vẫn chưa ngừng. Trong cung này, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay cũng đủ khiến lòng người căng thẳng.

Tôn chưởng sự chống ô, chậm rãi đi về phía Dịch Đình, nhưng tâm sự trong lòng bà lúc này còn nặng nề hơn cả màn mưa miên man kia.

Kỳ tuyển chọn cung nữ sắp đến, vốn dĩ đã đủ chuyện phải lo. Không chỉ cần qua lại giao thiệp với khắp nơi trong cung, còn phải cẩn thận đề phòng các vị chủ tử đột nhiên nổi hứng nghĩ ra chuyện gì mới…

Hôm nay tổng quản nội giám mới truyền bà ta tới căn dặn vài câu, nào ngờ vừa bước ra ngoài đã lại bị gọi đi nhận mặt người.

Từ hồ Thái Dịch vừa vớt lên một cái xác, bởi vì ngâm nước đến trương phềnh nên nhất thời khó nhận dạng, vì thế Tôn ma ma cũng bị gọi tới nhận người.

Trốn trong cái nơi Dịch Đình này mà vẫn không tránh được những chuyện thị phi ấy… cũng phải, ở chốn cung đình này, làm gì có nơi nào thật sự thanh tịnh chứ?

Ngay cả người chết, cũng phải có giá trị của người chết.

Càng đến gần Dịch Đình, vẻ cảm khái nhàn nhạt trên mặt Tôn ma ma dần biến mất, lại khôi phục dáng vẻ trầm ổn đoan chính như thường ngày.

Không ngờ vừa bước chân vào cổng viện, đã thấy Thanh Hà mặt mày hoảng hốt vội vàng chạy tới đón.

“Ma ma, xảy… xảy ra chuyện rồi…”

Tôn ma ma khẽ nhắm mắt, đưa tay day nhẹ huyệt thái dương, lúc mở miệng thậm chí còn lộ ra vài phần thở dài mệt mỏi.

“Nói đi, rốt cuộc lại xảy ra chuyện gì nữa?”



Dịch Đình, Tây uyển.

“Hu hu hu, đau quá…”

“Đau quá đi mất, cô cô, có phải mặt con sắp nát rồi không…”

“Tay của con, mặt của con…”

“Ma ma, cứu con với, đau quá, hu hu hu…”

“…”

Đội mưa chạy một mạch tới Tây uyển, Tôn ma ma vừa nghe thấy tiếng khóc la truyền ra từ bên trong thì đôi mày nhíu chặt từ nãy đến giờ lại càng không thể giãn ra nổi.

Trong cung này, bất kể là cung nữ hay thái giám, chỉ cần là nơi nô tài ở thì chưa từng có chỗ nào rộng rãi. Huống hồ lại là đám tiểu cung nữ còn chưa được phân công việc ở Dịch Đình này.

Chen chúc san sát với nhau, nếu thật sự xuất hiện dịch bệnh gì đó, chỉ cần lây một người là cả đám đều không thoát nổi.

Chỉ riêng việc nhiều cung nhân đồng loạt nhiễm bệnh đã không phải chuyện nhỏ, càng khiến Tôn ma ma kinh hãi hơn là Dịch Đình dù có hẻo lánh đến đâu thì rốt cuộc vẫn nằm trong cung. Nếu như… nếu như sơ sẩy một chút mà liên lụy tới các vị chủ tử trong cung, vậy mới thật sự là đại họa ngập đầu, đám nô tài bọn họ cho dù bị thiên đao vạn quả cũng khó chuộc hết tội!

“Bái kiến chưởng sự.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương