Nương Nương Gặp Ma

Chương 18

Trước Sau

break

Nhìn A Trữ chạy qua chạy lại, bộ dạng vô cùng hoạt bát là thế, nhưng thực ra thân thể nàng lại chẳng khỏe mạnh gì cho cam. Trước kia nàng không ít lần bị người trong cung mỉa mai là “thân thể tiểu thư, số mệnh nha hoàn”.

Một phen như lột da đêm qua thực sự quá mức dày vò. Vốn nên ngoan ngoãn dưỡng sức để hồi phục nguyên khí, vậy mà A Trữ lại cứ cố gượng bò dậy khoe khoang một trận.

Giờ thì A Trữ đã ngoan ngoãn hơn nhiều rồi. Nàng thay y phục, quấn chăn nằm lại lên giường, nhắm mắt lẩm bẩm cầu trời khấn Phật, sắp tới kỳ tuyển chọn cung nữ rồi, ngàn vạn lần đừng để nhiễm phong hàn đúng vào lúc này.

Vừa qua giờ Ngọ, cả Dịch Đình đã chìm trong bầu không khí có thể gọi là cuồng nhiệt, ngay cả những sợi mưa lất phất bay trong không trung cũng chẳng thể ngăn nổi nhiệt tình truy tìm một loại bột cỏ thần kỳ của đám cung nhân.

Những năm qua, số người trong cung cả trong tối lẫn ngoài sáng chèn ép A Trữ, đấu khẩu với nàng, gây gổ với nàng thật sự chẳng ít.

Thế nhưng cứ nhìn cái đức hạnh “mặt dày mày dạn”, cổ cứng như gỗ, mắt thì sắp mọc tận trên trời kia của nàng, muốn nàng biết xấu hổ mà nhận sai đúng là chuyện thấy quỷ. Chỉ có chuyện bị người ta mỉa mai là “Cục Than Đen” mới thật sự khiến nàng phá phòng tuyến, tức đến nhảy dựng cả lên.

Mặc kệ A Trữ trông thế nào, tóm lại cứ ra sức xoáy vào chuyện đó mà đâm chọc nàng là được. Một năm, hai năm… lâu dần đã thành định kiến ăn sâu bén rễ trong lòng tất cả mọi người.

Bởi vậy có thể tưởng tượng được, màn “đại biến thân” lần này của A Trữ đã tạo nên chấn động lớn đến mức nào.

Nhờ phúc của cái “biển hiệu sống” A Trữ, lúc này cả Dịch Đình gần như trống không. Chỉ cần là cung nhân tạm thời chưa có việc trong tay đều ùa ra ngoài thu thập bột cỏ.

Có hiệu quả thần kỳ lại chẳng tốn bạc, vốn dĩ đã đủ khiến người ta động lòng. Huống hồ Thất Tinh Diệp chỉ có bấy nhiêu, mà người muốn dùng lại quá nhiều, tranh giành một hồi, chẳng phải càng khiến người ta phát cuồng hơn sao?

Ban đầu Minh Hà dùng Thất Tinh Diệp này chẳng qua chỉ để trêu cợt A Trữ, ngoài ra không thêm bất kỳ thứ gì khác, chủ yếu là làm vụ mua bán không vốn. Vì thế bột cỏ gom về chỉ cần hong qua một chút, hong khô là có thể dùng được.

Thậm chí còn có kẻ nghĩ bụng, bột cỏ đã hữu hiệu như vậy, vậy lá cây có phải cũng dùng được không?

Thế là len lén bẻ thêm ít lá trộn vào bên trong, cho rằng như vậy hiệu quả sẽ càng tốt hơn.

Minh Hà vội vàng bước vào phòng, ngay cả nước mưa trên mặt cũng không kịp lau, chỉ cẩn thận móc số bột cỏ vừa gom được từ trong ngực áo ra, dè dặt đặt bên ngọn nến hong khô.

Đợi đến khi bột cỏ khô hẳn, nàng ta lập tức không chút do dự dùng lên người mình.

“Shhh…”

Bột cỏ trộn với nước vừa bôi lên mặt, ban đầu là ngứa, từng mảng ngứa ngáy châm chích lan ra. Thế nhưng còn chưa dứt, cảm giác ngứa như kim đâm ấy đã nhanh chóng chuyển thành đau rát như lửa thiêu, khiến người ta đứng ngồi không yên…

Minh Hà nghiến răng gắng gượng chịu đựng…

Động tĩnh của A Trữ đêm đó, người cả Tây uyển đều tận mắt nhìn thấy rồi. Trúc Thanh cũng từng nói, thứ này hiệu quả thì hiệu quả thật đấy, nhưng hành người cũng thật sự quá mức, A Trữ gần như đã cắn răng chịu đựng suốt cả một đêm.

Phù phù, chuyện A Trữ làm được, lẽ nào nàng ta lại không làm nổi hay sao?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương