Nương Nương Gặp Ma

Chương 22

Trước Sau

break

Mà loại ngu xuẩn ấy, chính là quân cờ chuyên dùng để “xông pha trận mạc” trong những chuyện dơ bẩn.

Trước kia A Trữ vốn đen thui đen thủi, dù ngũ quan có thanh tú đi nữa thì cái tính cách kia cũng thật sự khiến người ta chẳng yên tâm… đúng kiểu gân gà, ăn thì vô vị mà bỏ đi lại tiếc.

Cho nên suốt những năm qua, A Trữ thích nhảy nhót gây chuyện khắp nơi, thực chất đã sớm trở thành con “gà” mà các ma ma nuôi béo để tiện bề “giết gà dọa khỉ”.

Cứ sáu năm một lần tuyển chọn cung nữ, muốn khiến đám tiểu cung nữ này ghi nhớ quy củ tới tận xương tủy, các ma ma từ trước đến nay đều chẳng ngại ra tay thật tàn nhẫn.

Thấy Dương ma ma cười gượng gạo, hiếm khi nào Tôn chưởng sự lại thở dài cảm khái rồi tiếp lời.

“Vốn dĩ giữ lại con bé là có dụng ý gì… trong lòng ngươi cũng tự hiểu rõ, nhưng ai mà ngờ được thiên ý khó dò, lại xuất hiện biến số như hôm nay chứ?”

Chỉ mới thoáng nhìn thấy A Trữ như thoát thai hoán cốt, ngay cả người từng trải rộng như Tôn ma ma cũng phải sững sờ trong chốc lát, rồi sinh ra vài phần dao động.

“Dáng vẻ hiện giờ của A Trữ…”

“Nếu thật sự cứ thế mà bị hủy đi thì cũng có phần đáng tiếc, trước mắt cứ tạm thời đè nén cái tính nết của con bé xuống đã.”

Mắt cá bỗng hóa minh châu, bất kể bên trong có thật là chân ngọc hay không, nhưng vẻ ngoài quả thực quá mức rực rỡ chói mắt.

Đối với công dụng mới của “viên minh châu” A Trữ này, Tôn chưởng sự vẫn còn phải suy tính cẩn thận, nhưng trước mắt có một chuyện…

“Chuyện ở Dịch Đình lần này, bất kể là Thất Tinh Diệp hay là A Trữ, ta đều không hy vọng nghe thấy dù chỉ một chút tiếng gió truyền ra ngoài.”

Nói xong, Tôn chưởng sự đảo mắt nhìn khắp căn phòng một lượt.

Bà ta sa sầm mặt mày, thần sắc nghiêm nghị đến cực điểm mà lạnh giọng nói tiếp: “Ta biết trong lòng có vài kẻ đang ôm tâm tư gì.”

“Nhưng ta vẫn phải khuyên các ngươi nên nghĩ cho kỹ.”

“Phải cân nhắc thật cẩn thận.”

“Ở trong cung này, ân cần với chủ tử vốn không sai, nhưng các ngươi nhất định phải biết rõ mình đang dâng loại ân cần gì.”

“Kẻ nào còn ôm loại tâm tư ấy, chi bằng tự mình quay về thử trước đi, thử xem bột cỏ Thất Tinh Diệp dính lên người rốt cuộc là mùi vị gì.”

“Đúng rồi, trước khi thử cũng đừng quên nhìn kỹ đám cung nữ ở hậu viện kia, nhìn xem những nốt mẩn đỏ với mụn nước trên người chúng… nếu không cẩn thận là sẽ để lại sẹo đấy.”

“Đám cung nữ da dày thịt thô thì có giày vò thế nào cũng chẳng sao, nhưng các vị chủ tử thân ngọc mình vàng, ngọc thể không cho phép có nửa điểm tổn hại.”

“Hiện giờ trong đám người này cũng chỉ có một A Trữ may mắn thành công…”

“Các ngươi có dám lấy cái đầu trên cổ mình ra đảm bảo, bản thân nhất định sẽ trở thành A Trữ thứ hai không?”

Chuyện này thành hay không còn chưa nói tới, chỉ riêng cái cảm giác đau ngứa như khoét tim với cơn đau bỏng rát xé da kia thôi… đến lúc đó đừng nói là lấy lòng chủ tử, chỉ e còn thật sự kéo theo cả đám cùng gặp họa.

Ngược lại, không động thì sẽ không sai.

Loại chuyện vừa phải chịu tội vừa phải đánh cược vận may thế này, tốt nhất vẫn nên để nó mục nát trong Dịch Đình, mãi mãi không thấy ánh mặt trời thì hơn.

Bởi lời cảnh cáo nghiêm khắc của Tôn chưởng sự, bầu không khí trong phòng nhất thời trở nên vô cùng trầm mặc. Trái lại, A Trữ quỳ ngoài sân bị gió lạnh thổi qua, đầu óc đã tỉnh táo hơn không ít.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương