Nương Nương Dựa Vào Nạp Tiền Độc Chiếm Đế Sủng

Chương 3

Trước Sau

break

Ông trời ơi, nàng đúng là thích đọc mấy cuốn tiểu thuyết cẩu huyết sến súa để giải trí thật đấy, nhưng đứng ngoài xem với tự mình trải qua nó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, a a a a!

Đúng vậy, Phan Ngọc Liên không chỉ đơn thuần là một người xuyên không, mà còn xui xẻo xuyên vào một cuốn tiểu thuyết. Cuốn sách nàng xuyên vào có tựa đề là “Đế Quân Tàn Bạo Và Ái Phi Bỏ Trốn”. Cái tên sách này… chẳng cần ngẫm kỹ cũng biết nội dung bên trong nó là thứ gì rồi.

Trong nguyên tác, Phan Ngọc Liên rất “vinh hạnh” được tham gia và chứng kiến hành trình của nam chính Mộ Dung Diệp, huyết mạch hoàng gia cao quý lưu lạc chốn dân gian: từ một kẻ bị người đời khinh rẻ, sỉ nhục, bị từ hôn một cách phũ phàng, cho đến khi thân thế được làm sáng tỏ, rồi quay lại ngược đãi những kẻ từng coi thường mình, cuối cùng mở ra con đường “ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây” và “một sớm hóa rồng bay giữa trời, mệnh ta do ta không do trời”, đạt đến đỉnh cao của sự hả hê.

Nhưng bất hạnh thay, Phan Ngọc Liên lại cầm nhầm kịch bản!

Kẻ có dung mạo yêu kiều, ngực tấn công mông phòng thủ nhưng đầu óc đơn giản, ham giàu phụ khó, lại còn ngu ngốc đi từ hôn để sỉ nhục nam chính, cuối cùng trở thành vật hy sinh ngu xuẩn trong truyện, chính là nàng.

Nguyên tác viết rằng, thuở nhỏ nam chính Mộ Dung Diệp rơi xuống vách núi, được một người thợ săn cứu giúp. Vì đầu va đập mạnh, hắn bị mất trí nhớ, không còn nơi nương tựa.

Vợ chồng người thợ săn không có con, nên nhận nuôi nam chính. Từ đó, hắn theo họ Hứa của người thợ săn, đặt tên là Hứa Diệp.

Vài năm sau, vị thợ săn “thần kỳ” ấy lại cứu Phan Đàm, vốn là huyện lệnh huyện Đồng Hóa đương thời, cũng chính là ông nội của Phan Ngọc Liên.

Nếu không phải vậy, sao Phan lão gia tử lại được gọi là “tuệ nhãn thấu long” (mắt sáng nhìn ra rồng) chứ.

Ông cụ vừa nhìn đã nhận ra nam chính, tuy còn nhỏ tuổi, mặc áo vải thô mà khí chất vẫn hơn người. Để báo đáp ơn cứu mạng, ông đã lập hôn ước từ bé. Cũng chính nước cờ “xuất kỳ bất ý” này đã đặt nền móng vững chắc cho tình tiết nam chính sau này lên kinh thành vả mặt đám cặn bã.

Sau này, Phan lão gia tử bệnh mất, người thợ săn họ Hứa cũng bỏ mạng vì thú dữ khi lên núi săn bắn, thi cốt không còn.

Đúng lúc quê nhà gặp thiên tai, nam chính Mộ Dung Diệp bất đắc dĩ phải đưa mẹ nuôi Lý thị, đang bệnh nặng, vượt bao gian khó đến Phan phủ ở kinh thành.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương