[Mỗi ngày điểm danh check-in, phiếu giảm giá tặng miễn phí.]
[Đặc quyền khách quý tặng miễn phí, online là có ngay vô vàn tài nguyên…]
Một bên là những lời quảng cáo dồn dập, một bên là vô số những bộ trang phục, phụ kiện lộng lẫy, tinh xảo với đủ loại thuộc tính khác nhau thay phiên xuất hiện.
Nào là [Khiêu Oanh Yến Ca Vũ Bất Tận], rồi [Ngọc Hoa Cẩm Tú Lưu Châu Túy], lại có [Đào Hoa Phi Vũ Mỹ Nhân Tiếu].
Tóm lại là đủ các loại tên gọi mỹ miều, hoa lệ được đắp lên những bộ trang phục, bắn phá liên tục vào mắt người xem.
Trên giao diện thỉnh thoảng còn hiện lên các cửa sổ pop-up, lúc thì yêu cầu bạn chọn xuất thân, lúc lại bắt bạn chọn tính cách… Chủ yếu là một mớ hỗn độn lòe loẹt, chỉ để thu hút sự chú ý.
Trong cơn mơ màng, Phan Ngọc Liên vô tình bấm nhầm vào giao diện chuyển đến trang đăng nhập của trò chơi.
Chưa kịp thoát ra, một tiếng nổ dữ dội kèm theo tia lửa văng khắp nơi đã tiễn nàng quay về kiếp sơ sinh.
Thứ duy nhất theo nàng đến cái thời đại hư cấu này, chính là cái game nhỏ chết tiệt kia. Chỉ có điều, kể từ khi Phan Ngọc Liên chào đời, nó vẫn cứng đầu dừng lại ở giao diện đăng nhập, mãi mà không chịu tải thành công.
[Sủng Quan Lục Cung – Phiên Bản Miễn Phí Ban Đầu.]
Đang lúc Phan Ngọc Liên đăm đăm nhìn mấy chữ này đến xuất thần, từ sau mái hiên bị lùm cây che khuất cách đó không xa vọng lại tiếng người nói chuyện:
“Ngươi nghe gì chưa, tiểu vương tôn lưu lạc bên ngoài của Tín Vương phủ tìm về được rồi đó!”
“Tin này lan khắp kinh thành rồi, ai mà chẳng biết.”
“Nghe nói là tiểu vương tôn cứu lão Vương gia nên mới được nhận ra đó.”
“Quả nhiên là huyết mạch cao quý của rồng cháu phượng, quý nhân ắt có phúc lớn, cho dù bị kẻ gian hãm hại, lưu lạc chốn dân gian, cách bao nhiêu năm vẫn có thể tìm về.”
“Nghe đồn vị lão Vương gia trước nay luôn uy phong lẫm liệt ấy đã khóc mấy trận rồi. Này nhé, tiểu vương tôn còn chưa tỉnh mà đã vội vàng dâng sớ về kinh xin chỉ phong người làm thế tử rồi đấy. Giờ chỉ chờ dưỡng thương xong là về kinh nhận phong thôi.”
…
Về câu chuyện truyền kỳ của vị vương tôn “con rồng cháu phượng” lưu lạc dân gian rồi bất ngờ được tìm về này, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Phan Ngọc Liên đã nghe không dưới trăm phiên bản khác nhau.
Lúc này lại nghe thấy, nàng đang dựa vào xích đu chỉ thấy mi mắt trĩu nặng, cả người rũ xuống, gương mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng muốn chết đi cho xong.