Nương Nương Dựa Vào Nạp Tiền Độc Chiếm Đế Sủng

Chương 4

Trước Sau

break

Phan lão gia tử là người có cá tính, nhưng con trai duy nhất của ông, Phan Đồng Điển, lại không phải dạng dễ đối phó. Ông ta chua ngoa, tham lam, chuyên nịnh trên khinh dưới; trong mắt chỉ có con đường làm quan, vắt óc tìm mọi cách leo lên.

Thử hỏi một kẻ như vậy, làm sao nỡ để đứa con gái xinh như hoa như ngọc, lại còn có thể lợi dụng được nhiều việc của mình, gả cho một tên nhà quê nghèo kiết xác, hôi hám, mang đầy vận rủi chứ? Con gái thứ còn chẳng được nữa là!

Vì thế, ông ta quyết đoán trở mặt, xé thư từ, cướp tín vật, đánh đập, sỉ nhục nam chính một trận tơi bời, cảnh cáo hắn đừng mơ tưởng hão huyền, rồi đuổi người ra khỏi phủ.

Khi Mộ Dung Diệp lê lết, thân đầy thương tích, chân bị đánh gãy, thân tàn ma dại nằm gục giữa vũng bùn, hắn đã hoàn toàn hắc hóa.

Từ đó, Mộ Dung Diệp sau khi hắc hóa trở nên mạnh mẽ gấp ba lần, thành công tiến hóa thành hình mẫu đế quân tàn bạo đúng nghĩa, với tâm địa độc ác, nhẫn tâm và lạnh lùng.

Nghĩ cũng biết, Phan phủ đã nhẫn tâm sỉ nhục một nam chính máu lạnh, vô tình như vậy, thì làm sao có kết cục tốt đẹp cho được?

Nhưng điều đặc biệt lại nằm ở sự khoan dung của nam chính đối với nữ chính.

Đúng vậy, nữ chính trong cuốn sách này chính là Phan Văn Quân, chị gái cùng cha khác mẹ của Phan Ngọc Liên. Nữ chính thiện lương, nhân ái “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, đã sớm gieo mầm tình yêu trong lòng nam chính.

Phan Văn Quân còn lén cho người mang tiền bạc đến tay nam chính, để hắn chữa bệnh cho mẹ và sớm rời khỏi kinh thành.

Ôi thôi rồi, thôi rồi.

Những năm gần đây không còn chuộng ngược nữ chính nữa, đúng vậy, còn phải là kiểu đại nữ chủ.

Nhưng những nhân vật phản diện xấu xa, cẩu huyết để tăng kịch tính thì vẫn phải có người đóng vai… Pháo hôi thì có được tính là người không?

Trong một cuốn truyện sảng văn kiểu Long Ngạo Thiên, đương nhiên là càng xui xẻo, càng thê thảm càng tốt. Đối mặt với nam chính đã bật chế độ “tung chiêu cuối”, Phan gia còn có thể làm gì nữa?

Đương nhiên là không chút do dự, quỳ xuống một cách dứt khoát, vừa khóc lóc thảm thiết sám hối, vừa không ngừng đưa “hàng” đến tận cửa, mặc cho nam chính xử lý cho hả giận.

Mà cái kẻ nịnh hót, có mắt không tròng, đáng bị vả mặt chan chát, vật hy sinh thượng hạng đó chính là Phan Ngọc Liên.

Nói cho có lý một chút, bất kể là chuyện định hôn ước từ bé hay chuyện từ hôn, có ai từng nói với Phan Ngọc Liên nửa lời không?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương