Phan lão gia khẽ nheo mắt, càng ngắm trong ánh nến mờ, càng thấy gương mặt con gái rực rỡ kiều diễm, môi mím khẽ cong, dường như trong lòng đã có tính toán riêng.
[Tít...!]
[Tít...!]
[Đăng nhập thành công]
[Nhận được phiếu giảm giá: 1]
Trời vừa tờ mờ sáng, việc đầu tiên Phan Ngọc Liên làm sau khi mở mắt chính là điểm danh.
Nhìn tám tấm phiếu giảm giá xếp ngay ngắn trong giao diện trò chơi, ánh mắt nàng lại dừng trên mục nạp tiền.
Sờ chiếc hộp dưới gối, Phan Ngọc Liên cố kìm nén cơn thèm khát muốn nạp tiền.
Giờ nàng đã không còn xem hệ thống này là thứ lừa đảo nạp tiền nữa, bởi trong nguyên tác vốn chẳng hề có vụ tuyển tú nào, thế mà giờ nó lại xuất hiện, còn ban cho nàng một thân phận đủ điều kiện tham dự... rõ ràng chẳng phải ngẫu nhiên.
Nhưng nàng cũng chẳng dám tin tưởng hoàn toàn vào hệ thống, bởi tất cả vật phẩm trong đó nàng đều chưa từng thấy thật.
Phòng ngừa bất trắc, nàng từng thử mặc bộ y phục trong hệ thống xuất hiện trước mặt nha hoàn... song hiển nhiên, cả Thanh Vũ lẫn Thanh Nguyệt đều chẳng thấy gì.
Loay hoay mãi, Phan Ngọc Liên vừa định tắt hệ thống thì giao diện bỗng nhấp nháy:
[Chúc mừng! Đã mở khóa thân phận “Tú nữ chờ tuyển”, xin đến “Lăng Vân Các” để xác nhận.]
Thân phận đổi rồi sao?
Từ lúc cha gật đầu đến nay, nàng vẫn thấp thỏm bồn chồn, giờ trò chơi lại có động tĩnh?
Phan Ngọc Liên nín thở, sắp nhấn “xác nhận” thì trong phòng vang lên tiếng động.
“Cô nương, đến giờ rồi, mời người dậy ạ.”
Ba hôm nay, Ngọc Liên đều phải đến Viên Tường viện học quy củ cùng tỷ tỷ. Cứ đúng giờ, nha hoàn lại vào nhắc.
Hệ thống vẫn ở đây, chẳng chạy được.
Còn chưa vào cung, chọc giận nữ chính là chết chắc.
Cố ép mình bình tĩnh, Phan Ngọc Liên không dám chậm trễ, rửa mặt thay y phục xong liền đến Viên Tường viện.
*
“Nhị tỷ.”
Thấy Ngọc Liên cúi đầu hành lễ rất đúng mực, Phan Văn Quân mỉm cười dịu hơn: “Tứ muội thật biết lễ. Nhưng tỷ muội mình, không cần khách sáo thế.”
Ngọc Liên ngoan ngoãn đáp vâng, song lần sau vẫn cứ hành lễ như cũ.
Nguyên tác viết rằng Văn Quân từng vì ghen với nam chính mà mắng nàng “không biết quy củ” một trận.
Bảo nàng không biết xấu hổ cũng được, mềm yếu cũng được, hèn nhát cũng chẳng sao, giờ nàng chỉ muốn yên ổn trốn vào cung, tránh xa tai họa kia, trước đó nhất định không thể sai sót gì.
Không lâu sau, nha hoàn dâng trà.
Thấy Văn Quân đưa tay nâng chén, Ngọc Liên mới dám làm theo.
Nàng khẽ nhấp một ngụm, liền nghe Văn Quân thở dài: “Giờ tỷ muội ta đã ghi danh tại Hộ bộ, vài ngày nữa sẽ vào cung dự tuyển.”
Ngọc Liên siết chặt chén trà, trong lòng thầm hiểu, hóa ra là lúc này thân phận mới thay đổi.
Đúng lúc ấy, khung sáng nhạt màu vàng kim lại hiện ra trước mắt nàng.
Người khác không thấy, chỉ có Văn Quân nhìn dáng nàng ngẩn ngơ mà chẳng lấy làm lạ, chỉ chăm chú quan sát dung nhan ấy.
Dù nhìn bao lần, vẫn thấy thật chói mắt, rực rỡ đến gần như dụ người ta phạm vào sắc giới. Từ sau lần thay đổi dung mạo nửa năm trước, Ngọc Liên luôn cúi đầu trước mặt tỷ, che đi vẻ diễm lệ đến nghẹt thở.
Ở Đại Tấn, nữ tử lấy đoan trang hiền hậu làm đẹp, gia tộc danh giá nào dám cưới một cô gái yêu mị đa đoan, chỉ nhìn thôi cũng biết chẳng yên phận nơi khuê phòng.
Loại người như nàng, sớm muộn gì cũng thành hồ mị gây họa.
Giờ đã vào cung...
Chỉ nhìn cách Lâm phu nhân nôn nóng muốn nàng đứng ra che chắn cho Văn Quân cũng đủ rõ dụng ý.