Văn Quân thu ánh mắt, nhàn nhạt gọi: “Tứ muội.”
Ngọc Liên vội đóng hệ thống, cúi đầu đáp: “Nhị tỷ.”
“Tuy cung đình uy nghiêm, nhưng muội cũng đừng lúc nào cũng cúi đầu, người ngoài thấy sẽ cho rằng nhà ta không dạy dỗ.”
Nữ chính đấy, không thể đắc tội.
Ngọc Liên vội ngẩng lên, ngoan ngoãn đáp: “Vâng, nhị tỷ.”
Thái độ ngoan ngoãn khiến Văn Quân khẽ gật đầu, rồi lại dặn: “Lần này vào cung, e rằng ta và muội sẽ không cùng một chỗ.”
“Trong các muội muội, muội là người kém cỏi nhất, chỉ mong muội biết thân biết phận. Nếu không ai hỏi, thì đừng nói nửa lời.”
“Cung cấm là nơi phú quý nhất thiên hạ, mà muội ít kiến thức, vào đó càng phải cẩn trọng, kẻo bị chê cười.”
“Những ngày chờ tuyển, phải nghe lời các ma ma quản sự trong cung, nhìn nhiều nói ít.”
“Bất kể việc lớn nhỏ, chớ tranh cãi với người khác.”
“Nếu muội ở trong cung mà...”
Ngọc Liên yên lặng nhìn Văn Quân lạnh mặt dặn dò không ngừng.
Ừ, nguyên tác nói rồi, nữ chính miệng dao tim đậu hũ.
Nhưng dao này mà rơi lên người thật, đau chẳng tả xiết.
Thành thật mà nói, Ngọc Liên thấy so với vị tỷ tỷ nghiêm túc nói nhiều này, nàng còn thích hai vị “tỷ muội song sinh miệng ngọt” kia hơn nhiều.
Không trách người đời chuộng lời nịnh, nghe cũng dễ chịu hơn thật.
Vừa nhớ tới “nhóm hề nhỏ” ấy, nàng vừa gật đầu phụ họa rất nghiêm túc.
*
Yển Châu.
Phủ Tín Vương.
Ngói son tường ngọc, hành lang giao nhau như mê lộ, núi giả và đá xanh điểm xuyết quanh vườn, quả là nơi phú quý nhân gian hiếm có.
Nắng chiều phủ xuống, khiến cả khu sân vừa mới được dọn dẹp sạch sẽ kia như khoác lên một lớp áo dát vàng.
Ánh sáng ấy xuyên qua khung cửa sổ chạm trổ hoa văn “ngũ phúc nghênh tường”, hắt xuống thân người đang nằm trên chiếc giường trướng mềm.
Khác hẳn với những công tử nơi kinh thành có làn da trắng tựa bạch ngọc, bàn tay đặt trên chăn gấm của y lại mang màu lúa chín, trên mu bàn tay còn vương mấy vết trầy xước chằng chịt, nay đã đóng vảy.
Ngước lên là khuôn mặt đường nét cứng cáp, anh khí bức người, hàng mi đen rậm, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi tái. Duy chỉ có điều khiến người ta tiếc nuối, đôi chân kia đã bị bó chặt kín mít.
Trong phòng đốt trầm hương, mùi hương thanh nhã tỏa nhẹ, vậy mà người nằm trên giường vẫn nhíu chặt mày.
[“Mắt chó mù rồi hả, dám để dân hạ tiện quê mùa bước vào đây!”
“Hừ, thằng nhãi này to gan thật, dám đến đây gây chuyện sao?”
“Không soi gương xem lại mình là cái thá gì, còn mơ mộng hão huyền!”
“Cứng miệng à? Tới đây, các huynh đệ, cho hắn biết thế nào là lễ độ!”]
...
Phan phủ toàn là kẻ kiêu căng, bề ngoài nho nhã mà lòng dạ hiểm độc.
Những lời nhục mạ cay nghiệt, cú đấm cú đá nặng như mưa giáng xuống người hắn... khoảnh khắc đôi chân bị đánh gãy, cơn đau và nỗi nhục nhã tột cùng cắn xé từng hơi thở.
Nỗi nhục khắc vào xương tủy, từng mảnh ký ức tối tăm đan siết quanh tim Mộ Dung Diệp. Trong khoảnh khắc ấy, hắn đã thề, một lời thề độc như máu: “Ta nhất định... nhất định sẽ khiến bọn chúng sống không bằng chết!”
Căm hận ngập trời.
Mộ Dung Diệp siết chặt nắm tay, đột nhiên giơ lên tung một cú đấm, choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
“Điện hạ! Điện hạ tỉnh rồi ạ?”
Những tỳ nữ mặc váy gấm sặc sỡ hoảng hốt chạy tới bên giường.
“Điện hạ tỉnh rồi! Mau, mau báo cho Vương gia biết!”
Chẳng mấy chốc, cả phủ Tín Vương rộn ràng náo động.
“Diệp nhi, con thấy thế nào rồi?”