Nương Nương Dựa Vào Nạp Tiền Độc Chiếm Đế Sủng

Chương 24

Trước Sau

break

Lâm phu nhân nói lời nhẹ nhàng, miệng cười như hoa, nhưng ánh mắt sáng rực nhìn chồng, lời chưa nói hết nhưng ý đã quá rõ:

Ông tưởng tuyển tú vào cung là chuyện tốt đẹp lắm sao?

Tam tỷ, ngũ muội đều tinh ranh, đùn đẩy nhau cho xong. Ép ai miễn cưỡng đi, nhỡ người ta nổi loạn mà làm hại cả phủ thì khổ!

Giờ có một đứa ngốc cam tâm tình nguyện, chẳng phải quá vừa ý rồi ư?

Lúc này, Phan Ngọc Liên chẳng có cơ hội chen vào, chỉ dỏng tai nghe ngóng từng chữ.

Văn Quân, tức nhị tỷ, sao tự dưng cũng đi tuyển tú?

Chẳng phải nàng ta là nữ chính sao?

Nếu tiến cung rồi, nam chính biết làm sao?

Đầu óc Phan Ngọc Liên quay cuồng, nàng nhớ rõ trong nguyên tác, nữ chính vì thân phận mà day dứt với nam chính suốt thời gian dài, chứ đâu có chuyện nàng ta vào cung như thế này!

Đại Tấn lập quốc, thuở đầu còn chọn dân nữ vào hậu cung, thậm chí giữ quy củ “phi tần vô tự phải tuẫn táng”.

Về sau hoàng quyền tập trung, thế gia quý nữ vào cung ngày càng nhiều, những người đó không thể đều sinh con, lại càng chẳng thể tuẫn táng...

Thế là quy củ tuyển tú dần thay đổi, đầu tiên bãi bỏ lệ tuẫn táng, rồi triều đình định rõ: Nữ tử chưa từng dự tuyển hoặc chưa được chỉ hôn bởi Hoàng đế, dù được gả vào vương phủ hay hoàng tử phủ, cao nhất cũng chỉ là thiếp, phu nhân, tuyệt đối không được phong làm trắc phi.

Dù sinh con, mẫu thân vẫn không được ghi danh vào ngọc điệp hoàng gia.

Ngoài ra, những quan viên từ lục phẩm trở lên trong kinh, bắt buộc phải có ít nhất một nữ nhi từng tham gia tuyển tú, số còn lại mới được tự do hôn phối.

Nghe đến đây, Phan Ngọc Liên dần xác định, trong nguyên tác, căn bản không hề có chuyện người nhà họ Phan đi dự tuyển!

Cũng bởi nữ chính chưa từng tham gia tuyển tú, nên nàng chẳng thể đường đường chính chính gả cho nam chính. Đã thế còn vì vụ ghen tuông ầm ĩ giữa mấy vị trắc phi, phu nhân này nọ mà náo loạn cả hậu viện, khiến nam chính vừa nổi giận, nhân vật trong nguyên tác là Phan Ngọc Liên liền xui xẻo đến mức “hai ngày hai đêm không thể hình dung nổi”.

Vậy đây là hiệu ứng cánh bướm mà nàng không hay biết... hay là do hệ thống gây ra?

“Ngọc Liên.”

Nghe tiếng cha gọi, Phan Ngọc Liên đang cố gắng nhớ lại tình tiết liền giật mình hoàn hồn, ngoan ngoãn đáp: “Cha.”

Phan phụ dù đã gần bốn mươi, để râu nhưng dung mạo vẫn chẳng chút thô ráp. Ông vốn tuấn tú từ trẻ, nay vẫn phong độ như xưa, dáng người gầy gò, ngồi thẳng lưng, tự nhiên toát lên vẻ nghiêm cẩn và đường hoàng.

Lúc này, ông nhìn con gái với ánh mắt nghiêm nghị, nói: “Lần này vào cung, con đã nghĩ kỹ chưa?”

“Con đã nghĩ kỹ rồi, cha ạ. Con nguyện ý.”

Phan Ngọc Liên liên tục gật đầu, dáng vẻ như hận không thể lập tức vào cung tranh phú quý, còn không ngừng tỏ lòng trung thành.

Nhìn bộ dạng ấy của Ngọc Liên, lại thêm lời khuyên nhỏ nhẹ của Lâm phu nhân bên cạnh, cuối cùng Phan lão gia cũng gật đầu: “...Vậy cũng được.”

Khoảnh khắc ông gật đầu, tim Phan Ngọc Liên như lệch nhịp.

Vượt qua cửa ải đầu tiên rồi.

Nếu cha không cho phép, dù có muốn đi tuyển tú, nàng cũng chẳng chạm nổi ngưỡng cửa.

Thấy Phan phụ gật đầu, Lâm phu nhân cũng khẽ thở phào, kéo tay Ngọc Liên dặn dò: “Tối nay về sớm nghỉ ngơi, mai sáng sớm tinh mơ đến Ninh Phong đường, gặp nhị tỷ con...”

Phan phụ vuốt râu, ánh mắt hơi đăm chiêu nhìn con gái.

Nói cho cùng, chính lời của Lâm phu nhân khiến ông tỉnh ngộ, lần tuyển tú này vốn là cơ hội biểu lộ lòng trung thành, nếu được chọn, ân sủng sẽ càng sâu, mà nếu không được chọn... cũng chẳng thiệt gì.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương