Căn hộ tầng cao chìm trong tĩnh lặng.
Buổi sáng đầu tiên sau khi kết hôn, ánh nắng nhàn nhạt tràn qua lớp rèm mỏng, rơi xuống sàn nhà màu xám lạnh, kéo dài thành những vệt sáng yên tĩnh.
Lăng Mộng Dao tỉnh dậy rất sớm.
Cô nằm yên trên giường vài giây, nhìn trần nhà xa lạ, cảm giác vừa thực vừa không. Mọi thứ vẫn gọn gàng, sạch sẽ, không có bất kỳ dấu vết nào cho thấy đây là phòng của một người phụ nữ mới chuyển đến—ngoại trừ chiếc vali đặt gọn bên tường.
Cô đã kết hôn.
Không phải mơ.
Mộng Dao hít sâu một hơi, ngồi dậy.
Cánh cửa phòng khép hờ, hành lang bên ngoài im lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng đồng hồ treo tường tích tắc rất khẽ.
Anh ấy đã dậy chưa?
Ý nghĩ vừa lóe lên, cô đã bật cười thầm trong lòng.
Nghiêm Hàn Sâm không phải kiểu người ngủ nướng.
Cô thay đồ, bước ra ngoài.
—
Nhà bếp rộng, sạch sẽ, mang phong cách tối giản giống hệt chủ nhân của nó. Trên bàn bếp có sẵn cà phê đen, hơi nước vẫn còn bốc lên.
Nghiêm Hàn Sâm đứng trước cửa sổ, tay cầm cốc cà phê, vest chỉnh tề như chuẩn bị đi làm.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn quay đầu.
Ánh mắt chạm nhau.
Không khí ngưng lại một nhịp rất ngắn.
“Chào buổi sáng.”
Mộng Dao lên tiếng trước.
“Chào.”
Hắn đáp.
Hai chữ ngắn ngủi, xa lạ đến mức chính họ cũng nhận ra.
Họ đã là vợ chồng.
Nhưng lại giống như hai người vừa mới quen.
“Cà phê.”
Hắn chỉ tay về phía bàn.
“Không biết em uống được không.”
“Được.”
Cô gật đầu.
Cô bước tới, rót cho mình một cốc, mùi cà phê đắng nhẹ lan ra.
Họ đứng cạnh nhau, nhưng vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ.
“Em quen dậy sớm?”
Hắn hỏi.
“Không hẳn.”
Cô cười.
“Hôm nay thì không ngủ được.”
Hắn im lặng.
Hắn cũng vậy.
—
Trên đường đến công ty, không ai nói chuyện.
Xe lướt qua những con phố quen thuộc, thành phố buổi sáng nhộn nhịp nhưng bên trong xe lại yên tĩnh lạ thường.
“Anh thả em ở trường là được.”
Mộng Dao nói.
“Ừ.”
Xe dừng lại.
Cô mở cửa, rồi bỗng nhiên quay lại.
“Nghiêm Hàn Sâm.”
“Gì?”
“Cảm ơn anh.”
Cô nói rất khẽ.
“Vì đã đồng ý.”
Hắn nhìn cô.
Rất lâu.
“Em không cần cảm ơn.”
Hắn nói.
“Đây là lựa chọn của cả hai.”
Cô gật đầu, đóng cửa xe.
Chiếc xe lăn bánh đi, bỏ lại cô đứng trên vỉa hè.
Mộng Dao nhìn theo, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả—
Cô đã kéo người đàn ông này vào cuộc sống của mình.
Nhưng liệu cô có thể thật sự bước vào thế giới của anh không?
—
Buổi tối, Mộng Dao về nhà sớm hơn dự kiến.
Căn hộ vẫn sáng đèn.
Nghiêm Hàn Sâm đã về.
Hắn đứng trong bếp.
Cảnh tượng này khiến cô khựng lại một giây.
Người đàn ông ấy—
Trong trí nhớ của cô luôn là người đứng trên cao, lạnh lùng, xa cách.
Vậy mà giờ đây lại xắn tay áo, cúi đầu cắt rau, động tác thuần thục.
“Anh… nấu ăn?”
Cô hỏi.
“Ừ.”
Hắn đáp.
“Không quen ăn ngoài.”
“Em có cần phụ không?”
Hắn nhìn cô.
“Không cần.”
“Em ngồi đi.”
Cô không cãi.
Cô ngồi trên ghế sofa, nhìn bóng lưng hắn trong bếp.
Cao, rộng, vững vàng.
Một người đàn ông như vậy—
Tại sao lại chấp nhận một cuộc hôn nhân không tình yêu?
Cô chưa kịp nghĩ xong, hắn đã bưng đồ ăn ra.
Bữa tối đơn giản, nhưng đủ đầy.
Hai người ngồi đối diện nhau, ăn rất yên lặng.
Không gượng gạo.
Nhưng cũng không thân mật.
“Anh thường xuyên ăn như vậy sao?”
Cô hỏi.
“Ừ.”
“Không thấy chán à?”
“Quen rồi.”
Mộng Dao nhìn hắn.
Một người quen với cô độc—
Thường là vì không có lựa chọn khác.
—
Sau bữa tối, Mộng Dao thu dọn chén đĩa.
Nghiêm Hàn Sâm đứng ở cửa bếp nhìn cô.
“Để dì giúp việc làm.”
Hắn nói.
“Em là người ở đây.”
Cô đáp.
“Không phải khách.”
Câu nói đó khiến hắn khựng lại.
Rất khẽ.
Hắn không nói gì thêm.
—
Đêm xuống.
Mộng Dao tắm xong, bước ra ban công.
Thành phố lên đèn, ánh sáng rực rỡ nhưng xa xôi.
Cô nghe thấy tiếng cửa sau lưng.
Nghiêm Hàn Sâm bước ra, đứng cạnh cô, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
“Chưa quen?”
Hắn hỏi.
“Có chút.”
Cô thành thật.
Hắn gật đầu.
“Anh cũng vậy.”
Cô quay sang nhìn hắn.
“Anh có từng nghĩ—”
“Chúng ta sẽ thế này không?”
Hắn nhìn về phía xa.
“Chưa từng.”
“Vậy bây giờ?”
Hắn im lặng rất lâu.
“Bây giờ thì—”
“Anh đang học cách thích nghi.”
Câu trả lời này, không lạnh lùng, cũng không hứa hẹn.
Nhưng lại khiến tim cô khẽ rung.
—
Những ngày sau đó, họ dần quen với sự tồn tại của đối phương.
Buổi sáng cùng uống cà phê.
Buổi tối cùng ăn cơm.
Thỉnh thoảng chạm mặt trong hành lang, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút.
Không ai vượt ranh giới.
Nhưng ranh giới ấy—
Đang dần trở nên mờ đi.
Một lần, Mộng Dao bị cảm.
Cô sốt nhẹ, đầu óc choáng váng.
Nghiêm Hàn Sâm gõ cửa phòng cô.
“Em ổn không?”
“Chắc là không.”
Cô cười yếu ớt.
Hắn bước vào, đặt tay lên trán cô.
Nóng.
Hắn cau mày.
“Uống thuốc chưa?”
“Chưa.”
Hắn quay đi, rất nhanh mang thuốc và nước vào.
“Uống đi.”
Cô nhìn hắn, đột nhiên nói—
“Nghiêm Hàn Sâm.”
“Ừ?”
“Nếu sau này anh có thích người khác—”
“Anh sẽ nói với em chứ?”
Hắn khựng lại.
Ánh mắt hắn tối đi.
“Em đang lo gì?”
“Em chỉ hỏi.”
Cô nói.
“Vì chúng ta đã thỏa thuận.”
Hắn nhìn cô rất lâu.
“Anh không có ai khác.”
Hắn nói.
“Ít nhất là bây giờ.”
Câu trả lời ấy—
Không phải lời hứa.
Nhưng đủ khiến cô an tâm trong khoảnh khắc này.
—
Đêm đó, Nghiêm Hàn Sâm về phòng, nhưng rất lâu không ngủ được.
Hắn nhớ đến hình ảnh Mộng Dao sốt, má ửng hồng, ánh mắt nhìn hắn đầy tin tưởng.
Hắn đã từng nghĩ—
Cuộc hôn nhân này chỉ là giao dịch.
Nhưng từ khi nào—
Hắn bắt đầu để ý xem cô có ăn uống đúng bữa không.
Có về muộn không.
Có mệt hay không.
Nghiêm Hàn Sâm nhắm mắt lại.
Hắn không cho phép bản thân đi xa hơn.
Nhưng hắn cũng nhận ra—
Có một thứ gì đó
đang lặng lẽ
bước qua ranh giới.
—
Ở phòng bên kia, Lăng Mộng Dao nằm nhìn trần nhà, tay đặt lên ngực.
Nhịp tim vẫn chưa ổn định.
Cô biết rõ—
Con đường phía trước không dễ dàng.
Nhưng cô chưa từng hối hận.
Vì ít nhất, bây giờ, họ đang ở bên nhau.
Dưới cùng một mái nhà.