Nuôi Vợ Từ Nhỏ

Chương 5: Nghiêm Hàn Sâm Bắt Đầu Ghen 

Trước Sau

break

Đại học Thanh Hoa vào buổi chiều cuối thu mang một vẻ đẹp rất riêng.

Hàng cây ngô đồng dọc lối đi nhuộm vàng cả không gian, lá rơi lả tả theo từng cơn gió nhẹ. Sinh viên tan học, từng nhóm ba bốn người cười nói rộn ràng, mang theo sức sống trẻ trung rất khác với thế giới trầm lặng mà Nghiêm Hàn Sâm quen thuộc.

Lăng Mộng Dao bước ra khỏi tòa giảng đường, tay ôm sách, vừa đi vừa cúi đầu nhắn tin.

Hôm nay cô tan học muộn.

Buổi thảo luận kéo dài hơn dự kiến, đến khi cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ thì trời đã sẩm tối.

Có lẽ anh ấy đã về nhà rồi.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, tim cô bỗng chùng xuống một nhịp rất nhẹ.

Cô không nhận ra—

Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi sống chung, cô đã quen với việc có một người chờ mình về.

“Mộng Dao!”

Một giọng nam vang lên phía sau.

Cô quay lại, thấy một bạn học nam đang chạy tới, trên tay cầm tập tài liệu.

“Tài liệu hôm nay cậu quên.”

Cậu ta thở hơi gấp, cười rất tươi.

“À, cảm ơn.”

Mộng Dao nhận lấy, lễ phép đáp.

“Cậu về luôn à?”

“Ừ.”

“Hay là—”

Cậu ta ngập ngừng.

“Để mình đưa cậu về? Trời tối rồi.”

Mộng Dao đang định từ chối thì—

Một chiếc xe màu đen chậm rãi dừng lại bên lề đường.

Cửa xe mở ra.

Khoảnh khắc người đàn ông bước xuống, không gian xung quanh như chậm lại một nhịp.

Vest đen, dáng người cao lớn, khí chất trầm ổn khiến những sinh viên xung quanh vô thức liếc nhìn.

Nghiêm Hàn Sâm.

Hắn đứng đó, giữa khuôn viên trường đại học tràn đầy tuổi trẻ, nhưng lại hoàn toàn không lạc lõng.

Ngược lại—

Quá nổi bật.

Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, dừng lại chính xác trên người Mộng Dao.

“Lại đây.”

Hắn gọi.

Không cao giọng.

Không gắt.

Nhưng đủ để cô nghe thấy.

Mộng Dao sững người trong một giây.

Rồi cô mím môi, bước về phía hắn.

Bạn học nam đứng cạnh cô khựng lại, ánh mắt đầy ngạc nhiên.

“Đó là…?”

“Chồng tôi.”

Mộng Dao nói rất bình tĩnh.

Hai chữ ấy rơi xuống, nhẹ nhưng rõ.

Nghiêm Hàn Sâm mở cửa xe cho cô.

Cô cúi người bước vào, trước khi đóng cửa còn quay lại gật đầu lịch sự với bạn học kia.

Cửa xe khép lại.

Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại phía sau những ánh mắt không giấu được tò mò.

Trong xe, không khí im lặng vài giây.

“Em tan học muộn.”

Nghiêm Hàn Sâm lên tiếng trước.

“Ừ.”

Cô gật đầu.

“Anh không cần đến đón đâu.”

“Anh rảnh.”

Hắn đáp.

Cô quay sang nhìn hắn.

“Anh đến Thanh Hoa—”

“Có quen không?”

“Không.”

Hắn nói.

“Nhưng đường dễ tìm.”

Cô bật cười khẽ.

Nghiêm Hàn Sâm liếc sang.

“Cười gì?”

“Không có gì.”

Cô lắc đầu.

“Chỉ là— em không nghĩ có ngày anh sẽ xuất hiện ở trường đại học của em.”

“Anh cũng không nghĩ.”

Hắn nói thật.

Xe dừng đèn đỏ.

Bên ngoài, sinh viên đi ngang qua, vài người nhìn vào trong xe, ánh mắt tò mò.

Nghiêm Hàn Sâm khẽ nhíu mày, kéo cửa kính lên.

“Anh không thích bị nhìn.”

Hắn nói.

“Em quen rồi.”

Cô đáp.

Hắn quay sang nhìn cô.

“Có người theo đuổi em?”

Giọng hắn rất bình thản.

Nhưng Mộng Dao nghe ra—

Có gì đó không giống như mọi khi.

“Có.”

Cô thành thật.

“Ở trường, chuyện đó bình thường.”

“Em trả lời thế nào?”

“Em nói em đã kết hôn.”

Nghiêm Hàn Sâm không nói gì.

Nhưng bàn tay đặt trên vô lăng siết lại rất khẽ.

“Em không cần phải nói.”

Một lúc sau hắn mới lên tiếng.

“Chúng ta chỉ là—”

“Hôn nhân trên danh nghĩa.”

Cô tiếp lời.

“Nhưng em không muốn giấu.”

Cô quay sang nhìn hắn.

“Ít nhất là với những người có ý định tiến lại gần em.”

Ánh mắt họ chạm nhau.

Rất lâu.

Cuối cùng, Nghiêm Hàn Sâm quay đi.

“Em làm đúng.”

Câu nói ấy—

Không mang theo cảm xúc.

Nhưng lại khiến tim cô ấm lên.

Về đến nhà, Mộng Dao đặt cặp xuống ghế.

“Anh ăn tối chưa?”

Cô hỏi.

“Chưa.”

“Vậy em nấu.”

Cô nói rất tự nhiên.

Nghiêm Hàn Sâm nhìn cô đi vào bếp, bóng dáng nhỏ nhắn nhưng quen thuộc.

Hắn nhận ra—

Căn nhà này, từ khi có cô, đã khác đi rất nhiều.

Trong lúc nấu ăn, Mộng Dao bỗng hỏi—

“Hôm nay anh đến đón em—”

“Có phải vì buổi trưa anh gọi mà em không bắt máy?”

Nghiêm Hàn Sâm khựng lại.

“Ừ.”

“Anh lo?”

Hắn im lặng.

Một lúc sau mới nói—

“Anh không quen việc chờ người khác.”

Cô mỉm cười.

“Vậy bây giờ thì sao?”

Hắn nhìn cô.

“Đang tập.”

Buổi tối hôm đó, họ ngồi cùng nhau xem tin tức.

Mộng Dao dựa lưng vào sofa, vô thức kéo chăn mỏng lên.

Nghiêm Hàn Sâm đứng dậy, chỉnh lại nhiệt độ điều hòa.

Một hành động rất nhỏ.

Nhưng lại quá tự nhiên.

Mộng Dao nhìn hắn, tim khẽ rung.

“Nghiêm Hàn Sâm.”

Cô gọi.

“Ừ?”

“Nếu có một ngày—”

“Em không còn học ở Thanh Hoa nữa…”

Hắn quay lại.

“Em muốn nói gì?”

“Em chỉ muốn biết—”

“Anh có còn đến đón em không?”

Câu hỏi ấy, nghe rất nhẹ.

Nhưng lại mang theo mong đợi không giấu được.

Nghiêm Hàn Sâm nhìn cô rất lâu.

Rồi nói—

“Nếu em cần.”

“Anh sẽ đến.”

Cô không nói gì thêm.

Chỉ mỉm cười.

Đêm đó, khi mỗi người về phòng mình, Nghiêm Hàn Sâm đứng rất lâu trước cửa sổ.

Hắn nhớ lại cảnh Mộng Dao đứng giữa khuôn viên Thanh Hoa, giữa đám sinh viên trẻ tuổi—

Vừa xa lạ, vừa thuộc về một thế giới mà hắn không còn chạm tới.

Một cảm giác khó chịu rất khẽ dâng lên.

Không phải lo lắng.

Không phải giận dữ.

Mà là—

Muốn giữ.

Nghiêm Hàn Sâm nhắm mắt.

Hắn nhận ra—

Cuộc hôn nhân này, từ lúc nào đó, đã không còn hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát.

Ở phòng bên kia, Mộng Dao nằm trên giường, ôm gối.

Hình ảnh hắn đứng dưới tán cây ngô đồng trước cổng Thanh Hoa cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.

Cô biết— Anh đến đón em.

Chỉ một hành động đơn giản.

Nhưng với cô—

Đó là một bước rất lớn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc