Nuôi Vợ Từ Nhỏ

Chương 3: Hôn Nhân Hợp Đồng 

Trước Sau

break

Trời mưa.

Mưa không lớn, nhưng đủ để phủ lên thành phố một lớp xám lạnh mỏng manh. Những giọt nước bám trên mặt kính cửa sổ phòng làm việc tầng cao, kéo thành từng vệt dài như những suy nghĩ không dứt trong đầu người đứng bên trong.

Nghiêm Hàn Sâm đứng trước cửa sổ rất lâu.

Hắn không hút thuốc.

Cũng không uống rượu vào buổi sáng.

Chỉ đứng đó, hai tay đút túi quần âu, ánh mắt trầm lặng nhìn dòng xe bên dưới.

Trong đầu hắn, vẫn còn vang lên câu nói của Lăng Mộng Dao—

“Chúng ta kết hôn đi.”

Rõ ràng, thẳng thắn, không chừa cho hắn một con đường vòng nào.

Hắn đã nghĩ mình sẽ từ chối ngay lập tức.

Nhưng kỳ lạ là—

Hắn không làm vậy.

“Anh định đứng đó bao lâu?”

Giọng trợ lý vang lên phía sau.

Nghiêm Hàn Sâm không quay đầu.

“Có chuyện gì?”

“Luật sư đã đến.”

Trợ lý ngập ngừng một chút.

“Lăng tiểu thư cũng đã tới.”

Hắn khẽ nhíu mày.

“Cho họ vào.”

Lăng Mộng Dao bước vào phòng làm việc với dáng vẻ bình tĩnh đến lạ.

Cô mặc váy đơn giản, tóc buộc gọn, gương mặt không trang điểm cầu kỳ. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến cô nổi bật giữa không gian lạnh lẽo, tràn ngập kính và kim loại này.

Nghiêm Hàn Sâm quay lại.

Ánh mắt hắn lướt qua cô rất nhanh, nhưng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Cô đã thật sự trưởng thành.

Không còn là cô bé mười hai tuổi hay bám theo hắn gọi “anh Hàn” năm nào.

Mà là một người phụ nữ trẻ, ánh mắt có chủ kiến, lời nói có tính toán.

Hắn không thích cảm giác này.

Cũng không ghét.

Chỉ là—

Quá nguy hiểm.

“Ngồi đi.”

Hắn nói.

Mộng Dao ngồi xuống ghế sofa đối diện bàn làm việc. Luật sư ngồi bên cạnh cô, đặt cặp tài liệu lên bàn.

Không khí nghiêm túc đến mức khiến người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ đây là một cuộc đàm phán thương mại.

Và thực tế—

Nó đúng là như vậy.

“Đây là bản thỏa thuận hôn nhân.”

Luật sư lên tiếng trước.

“Dựa trên yêu cầu của hai bên.”

Nghiêm Hàn Sâm cầm tập tài liệu lên, lật từng trang.

Điều khoản rõ ràng, mạch lạc, không có chữ thừa.

Hôn nhân trên danh nghĩa.

Thời hạn ba năm.

Hai bên không can thiệp vào công việc riêng của đối phương.

Giữ hình tượng trước truyền thông và gia đình.

Sau ba năm, nếu một trong hai bên yêu cầu chấm dứt, sẽ tiến hành ly hôn trong hòa bình.

Hắn đọc rất chậm.

Đọc đến cuối, hắn mới đặt tài liệu xuống.

“Em chuẩn bị rất kỹ.”

Hắn nhìn Mộng Dao.

“Vì em nghiêm túc.”

Cô đáp.

“Em không sợ?”

Hắn hỏi.

“Sống chung với một người mà em không hiểu hết.”

Mộng Dao nhìn thẳng vào hắn.

“Em hiểu đủ để biết—”

“Anh là người em muốn.”

Luật sư thức thời đứng dậy.

“Vậy tôi xin phép ra ngoài chờ.”

Cửa phòng khép lại.

Không gian chỉ còn lại hai người.

Nghiêm Hàn Sâm dựa lưng vào ghế, ánh mắt tối lại.

“Lăng Mộng Dao.”

Hắn gọi tên cô rất chậm.

“Em có biết mình đang ép ai không?”

“Biết.”

Cô đáp không chần chừ.

“Là anh.”

“Và em nghĩ anh sẽ ngoan ngoãn ký?”

“Không.”

Cô lắc đầu.

“Nhưng em tin anh sẽ cân nhắc.”

Hắn bật cười.

“Em lấy đâu ra tự tin đó?”

Mộng Dao đứng dậy.

Cô bước tới, dừng trước bàn làm việc của hắn.

“Vì anh không phải người tùy tiện.”

“Anh không yêu, nhưng cũng không ghét em.”

“Và anh cần một cuộc hôn nhân.”

Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp—

“Còn em—”

“Em cần anh.”

Căn phòng im lặng.

Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi đều đều.

Nghiêm Hàn Sâm nhìn cô rất lâu.

Hắn không phủ nhận—

Những gì cô nói, đều đúng.

Hắn cần một cuộc hôn nhân để chặn lại những toan tính từ gia đình, từ đối tác, từ những cuộc liên hôn không hồi kết.

Và Lăng Mộng Dao—

Là lựa chọn an toàn nhất.

Quá quen biết.

Quá trong sạch.

Quá thẳng thắn.

Nhưng cũng chính vì vậy—

Nếu bước vào, sẽ rất khó rút ra.

“Ba năm.”

Hắn nói.

“Sau ba năm, em phải rời đi.”

“Được.”

Cô đáp.

“Không được đòi hỏi tình cảm.”

“Em chấp nhận.”

“Không được can thiệp cuộc sống riêng của anh.”

“Em sẽ không.”

Hắn nhìn cô, ánh mắt sắc bén.

“Em nói dễ dàng như vậy—”

“Vì em nghĩ mình sẽ không đau?”

Mộng Dao im lặng.

Một lúc sau, cô mỉm cười.

“Có đau hay không—”

“Là chuyện của em.”

Nghiêm Hàn Sâm ký tên.

Nét bút mạnh mẽ, dứt khoát.

Ngay khoảnh khắc đó, hắn biết—

Hắn đã bước vào một cuộc cờ mà người chủ động không phải là mình.

Tin tức hai nhà Nghiêm – Lăng liên hôn nhanh chóng lan ra.

Không rầm rộ, nhưng đủ để cả giới thượng lưu xôn xao.

“Nghe nói Lăng tiểu thư còn rất trẻ.”

“Nhưng Nghiêm tổng lại gật đầu.”

“Không đơn giản đâu.”

Mộng Dao ngồi trong phòng khách nhà Lăng gia, nghe những lời xì xào đó mà không hề dao động.

Cô đã chuẩn bị tinh thần từ lâu.

Buổi tối, Nghiêm Hàn Sâm đến đón cô.

“Về nhà mới.”

Hắn nói.

Cô nhìn hắn.

“Nhà của anh?”

“Ừ.”

Xe lăn bánh trong màn đêm.

Căn hộ của Nghiêm Hàn Sâm nằm ở tầng cao, phong cách tối giản, sạch sẽ đến mức lạnh lẽo.

Mộng Dao bước vào, cảm nhận rõ ràng—

Từ hôm nay, nơi này sẽ có thêm một người.

“Phòng của em ở bên trái.”

Hắn nói.

“Phòng anh ở cuối hành lang.”

“Không ngủ chung?”

Cô hỏi rất thẳng.

Hắn nhìn cô.

“Chưa cần thiết.”

Cô gật đầu.

“Được.”

Nhưng khi quay lưng đi, tim cô đập rất nhanh.

Đêm đó, Mộng Dao nằm trên giường, nhìn trần nhà.

Cô đã đạt được điều mình muốn.

Nhưng cũng chính thức bước vào một cuộc sống mà không ai biết trước kết cục.

Ở phòng bên kia hành lang, Nghiêm Hàn Sâm cũng không ngủ được.

Hắn nhớ đến ánh mắt của cô lúc ký tên—

Không do dự.

Không lùi bước.

Một cô gái dám ép hắn cưới.

Hắn khẽ cười.

“Lăng Mộng Dao…”

“Em thật sự gan lớn.”

Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng.

Nhưng một cơn sóng khác—

Mới chỉ bắt đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc