Thời gian trôi qua, giống như con sông lặng lẽ chảy giữa thành phố rộng lớn.
Không ồn ào, không báo trước, nhưng khi quay đầu nhìn lại, mọi thứ đã đổi khác rất nhiều.
—
Năm Lăng Mộng Dao mười tám tuổi.
Buổi sáng mùa thu, ánh nắng nhạt trải dài qua khung cửa kính lớp học. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi lá khô và mùi sách vở cũ kỹ.
Mộng Dao ngồi ở hàng ghế cuối, tay cầm bút, mắt nhìn bảng nhưng tâm trí lại ở rất xa.
Sáu năm.
Sáu năm kể từ lần cuối cô gặp Nghiêm Hàn Sâm.
Từ một cô bé mười hai tuổi bướng bỉnh, giờ đây cô đã cao hơn, gầy hơn, đường nét khuôn mặt dần rõ ràng, ánh mắt không còn ngây thơ mà mang theo sự kiên định rất khó che giấu.
Có những thứ, theo năm tháng sẽ phai nhạt.
Nhưng có những người, càng lâu không gặp, lại càng khắc sâu.
“Mộng Dao, cậu lại mất hồn rồi.”
Bạn cùng bàn huých nhẹ vào tay cô.
“Ừ.”
Cô đáp qua loa.
“Nghe nói tối nay cậu có tiệc gia đình à? Lại bị ép xem mắt hả?”
Mộng Dao khẽ cười, nụ cười không mấy vui vẻ.
“Không đến mức đó.”
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ—
Buổi tiệc tối nay, không đơn giản.
—
Lăng gia là gia đình có nền tảng lâu năm, quan hệ phức tạp, giao thiệp rộng. Những bữa tiệc kiểu này, chưa bao giờ chỉ là ăn uống đơn thuần.
Buổi tối, biệt thự Lăng gia đèn đuốc sáng trưng.
Mộng Dao bước xuống xe, váy dài màu kem ôm sát dáng người, mái tóc đen buông xõa, gương mặt trang điểm nhẹ nhưng vẫn đủ nổi bật giữa đám đông.
“Mộng Dao, lại đây.”
Mẹ cô gọi.
Cô bước tới, lễ phép chào hỏi những người lớn quen mặt nhưng không mấy thân quen.
Cho đến khi—
Cô nhìn thấy hắn.
Nghiêm Hàn Sâm đứng cạnh ban công tầng hai, tay cầm ly rượu, dáng người cao lớn hơn trước rất nhiều. Vest đen vừa vặn, khí chất trầm ổn, lạnh nhạt.
Không cần ai giới thiệu.
Chỉ một ánh nhìn, Mộng Dao đã nhận ra.
Tim cô đập mạnh đến mức gần như đau.
Sáu năm không gặp, hắn không còn là chàng trai hai mươi tuổi năm nào—
Mà là một người đàn ông thực thụ.
Chín chắn, xa cách, và nguy hiểm theo cách rất riêng.
Nghiêm Hàn Sâm cũng nhìn thấy cô.
Ánh mắt hắn dừng lại rất lâu.
Không còn là ánh nhìn dành cho một đứa trẻ.
Mà là ánh nhìn của một người đàn ông nhìn một người phụ nữ trẻ.
“Mộng Dao?”
Hắn cất giọng.
Cô đứng thẳng người, ngẩng đầu.
“Nghiêm Hàn Sâm.”
Không gọi chú.
Không gọi anh.
Chỉ gọi tên.
Khóe môi hắn khẽ cong lên, rất nhẹ.
“Lớn rồi.”
“Anh cũng vậy.”
Cô đáp.
Hai người đứng đối diện nhau, khoảng cách chỉ vài bước, nhưng lại như cách nhau cả một đoạn thời gian dài.
—
Buổi tiệc trôi qua trong những cuộc nói chuyện xã giao.
Nhưng Mộng Dao nhận ra, ánh mắt Nghiêm Hàn Sâm luôn vô tình dừng lại trên người cô.
Không quá lộ liễu.
Nhưng đủ để khiến cô nhận ra.
Khi cô bước ra ngoài ban công, hắn đã ở đó từ trước.
“Em không thích mấy bữa tiệc thế này.”
Hắn nói, như khẳng định.
“Anh cũng đâu có thích.”
Cô đáp.
Hắn quay đầu nhìn cô.
“Nhưng anh có lựa chọn.”
Cô cười.
“Em thì không.”
Im lặng một lúc.
“Em đã đủ mười tám.”
Hắn nói chậm rãi.
“Ừ.”
“Không còn là trẻ con nữa.”
“Em chưa từng nghĩ mình là trẻ con.”
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ánh mắt ấy, không né tránh.
Nghiêm Hàn Sâm siết nhẹ ly rượu trong tay.
Hắn không nói tiếp.
—
Đêm hôm đó, khi tiệc tan, Mộng Dao ngồi trong xe, nhìn ánh đèn thành phố lướt qua cửa kính.
Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ—
Cô không muốn bỏ lỡ người này nữa.
Sáu năm trước, cô còn nhỏ.
Nhưng bây giờ, cô đã có quyền lựa chọn.
—
Một tuần sau, Mộng Dao chủ động tìm đến công ty của Nghiêm Hàn Sâm.
Tòa nhà cao tầng, kính phản chiếu bầu trời xám nhạt.
Thư ký nhìn cô, hơi do dự.
“Lăng tiểu thư có hẹn trước không?”
“Không.”
Cô đáp rất bình tĩnh.
“Nhưng anh ấy sẽ gặp tôi.”
Quả nhiên, chưa đến năm phút sau, cô đã được mời lên tầng cao nhất.
Nghiêm Hàn Sâm đứng trước cửa sổ, quay lưng về phía cô.
“Em liều thật.”
Hắn nói.
“Em luôn như vậy.”
Cô bước tới.
Hắn quay lại.
“Em đến đây làm gì?”
Mộng Dao hít sâu một hơi.
“Nghiêm Hàn Sâm.”
Cô gọi tên hắn, từng chữ rõ ràng.
“Chúng ta kết hôn đi.”
Không khí như đông cứng.
Hắn nhìn cô rất lâu.
Rất lâu.
Rồi bật cười—
Một tiếng cười trầm thấp, không hề vui vẻ.
“Em biết mình đang nói gì không?”
“Biết.”
Cô đáp không do dự.
“Em đủ tuổi. Gia đình hai bên môn đăng hộ đối. Anh cần một cuộc hôn nhân ổn định. Em cần anh.”
“Còn tình cảm?”
Hắn hỏi.
Cô im lặng một giây.
Rồi nói:
“Có thể nuôi dưỡng sau.”
Nghiêm Hàn Sâm bước tới, đứng trước mặt cô.
Khoảng cách rất gần.
“Em đang ép anh.”
“Vâng.”
Cô thừa nhận.
“Vì em muốn anh.”
Hắn nhìn cô, ánh mắt sâu đến mức không đoán được suy nghĩ.
Rất lâu sau—
“Em sẽ hối hận.”
Hắn nói.
Mộng Dao mỉm cười.
“Em không sợ.”
—
Ngoài cửa sổ, bầu trời xám xịt.
Không ai biết— Cuộc hôn nhân bắt đầu từ sự ép buộc này,
sẽ là khởi đầu của yêu thương,
hay là một lần sa lầy không thể quay đầu.