Nuôi Vợ Từ Nhỏ

Chương 1: Lần Đầu Gặp Mặt 

Trước Sau

break

Năm đó, Lăng Mộng Dao mười hai tuổi.

Mùa hè đến sớm hơn mọi năm. Trời vừa quá trưa, nắng đã phủ kín con đường nhỏ dẫn vào khu viện dưỡng lão ngoại ô thành phố. Những tán cây ngô đồng rũ xuống, lá xanh đậm, gió thổi qua mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua.

Mộng Dao ôm chặt chiếc balo trước ngực, bước chậm trên con đường lát đá. Váy trắng đến đầu gối, mái tóc đen buộc gọn sau đầu, gương mặt non nớt mang theo chút bướng bỉnh không che giấu được.

Hôm nay, cô bị ép phải theo mẹ đến thăm một người “bạn cũ”.

Cô không thích nơi này.

Quá yên tĩnh, quá buồn bã, và quá xa khu trung tâm náo nhiệt mà cô quen thuộc. Nhưng người lớn luôn có những lý do mà trẻ con không thể phản bác.

“Con ngoan một chút, chỉ ngồi chơi thôi.”

Mẹ cô đã nói vậy.

Mộng Dao không trả lời. Cô chỉ lẳng lặng đi theo, trong lòng thầm tính toán xem lát nữa có thể trốn đi đâu đó cho đỡ chán.

Cho đến khi—

Cô nhìn thấy hắn.

Người đàn ông đứng dưới tán cây ngô đồng phía trước viện dưỡng lão, quay lưng về phía cô. Dáng người cao lớn nổi bật giữa không gian tĩnh lặng. Áo sơ mi đen, tay áo xắn lên khuỷu tay, lộ ra cánh tay săn chắc với những đường gân rõ ràng.

Hắn đang nói chuyện với viện trưởng.

Giọng nói trầm thấp, không cao cũng không gắt, nhưng lại khiến người khác không thể không chú ý.

Mộng Dao vô thức dừng bước.

Khoảnh khắc hắn quay người lại, ánh nắng chiếu nghiêng qua hàng lá, rơi lên gương mặt góc cạnh ấy—

Sống mũi cao, đôi mắt sâu, hàng lông mày thẳng và lạnh.

Không phải kiểu đẹp khiến người ta muốn đến gần.

Mà là kiểu đẹp khiến người ta… không dám nhìn thẳng.

Tim Mộng Dao bỗng nhiên đập mạnh một nhịp.

Cô không hiểu vì sao.

Chỉ là cảm giác rất lạ—

Giống như trong vô số gương mặt lướt qua cuộc đời, cô bỗng nhiên nhìn thấy một người mà sau này, dù thế nào cũng không thể quên.

“Dao Dao?”

Mẹ cô gọi nhỏ.

Cô giật mình, bước nhanh theo, nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được mà liếc nhìn người đàn ông kia thêm lần nữa.

Hắn đã quay sang nhìn cô.

Ánh mắt ấy, lạnh nhạt, bình tĩnh, mang theo chút xa cách của người lớn nhìn một đứa trẻ xa lạ.

Nhưng chỉ trong tích tắc, khi thấy cô bé đứng sau lưng mẹ, ánh mắt ấy dường như dịu xuống rất khẽ.

Khẽ đến mức, chính hắn cũng không nhận ra.

“Nghiêm Hàn Sâm.”

Viện trưởng giới thiệu, mỉm cười.

“Đây là con gái nhà họ Lăng, Lăng tiểu thư.”

Nghiêm Hàn Sâm gật đầu.

“Chào cháu.”

Giọng hắn trầm, thấp, rõ ràng.

Không mang theo cảm xúc dư thừa.

Mộng Dao ngẩng đầu nhìn hắn. Khoảng cách giữa hai người khiến cô phải ngước lên rất cao mới thấy được gương mặt ấy.

Cô bỗng nhiên không thích cách hắn nhìn mình như nhìn một đứa trẻ.

“Cháu không phải trẻ con.”

Cô buột miệng nói.

Không khí im lặng một giây.

Mẹ cô hoảng hốt, vội vàng cúi đầu xin lỗi.

“Con bé còn nhỏ, mong cậu Nghiêm đừng để ý.”

Nghiêm Hàn Sâm nhìn cô thêm một lúc.

Ánh mắt ấy không khó chịu, không giận dữ.

Chỉ là bình thản đến lạ.

“Không sao.”

Hắn nói.

Rồi hắn cúi người xuống, ngang tầm mắt với cô.

“Nhưng cháu vẫn là trẻ con.”

Mộng Dao mím môi.

“Bao nhiêu tuổi thì không phải trẻ con?”

“Mười tám.”

Hắn đáp gọn.

Cô cau mày.

“Sao lại lâu vậy?”

Nghiêm Hàn Sâm khẽ nhếch môi.

Một nụ cười rất nhạt, thoáng qua như chưa từng xuất hiện.

“Vì trưởng thành cần thời gian.”

Cô không hiểu hết ý nghĩa câu nói đó.

Nhưng từ giây phút ấy, Nghiêm Hàn Sâm đã để lại trong cô một dấu ấn rất sâu—

Sâu đến mức nhiều năm sau, khi mọi thứ đã thay đổi, cô vẫn nhớ rõ từng chi tiết của ngày hôm nay.

Buổi chiều hôm đó, Mộng Dao ngồi trên bậc thềm đá trước viện dưỡng lão, tay cầm cây kẹo mút mẹ mua cho, nhưng chẳng buồn ăn.

Nghiêm Hàn Sâm đi ngang qua.

“Không vào trong sao?”

Hắn hỏi.

“Buồn.”

Cô trả lời rất thẳng.

Hắn nhìn cô một lúc, rồi đưa cho cô một chai nước.

“Uống đi. Trời nóng.”

Cô nhận lấy, hai tay ôm chặt.

“Chú thường đến đây à?”

“Ừ.”

“Chú già rồi sao?”

Cô nghiêm túc hỏi.

Hắn khựng lại một giây.

“Chưa.”

“Nhưng chú đến viện dưỡng lão.”

“Có người quan trọng ở đây.”

Mộng Dao không hỏi thêm.

Cô nhìn hắn rất lâu, rồi đột nhiên nói:

“Sau này cháu lớn, chú có còn ở đây không?”

Nghiêm Hàn Sâm cúi đầu nhìn cô.

Ánh nắng chiếu qua hàng cây, rơi vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy.

“Có lẽ.”

“Vậy cháu nhớ chú nhé.”

Cô nói, giọng rất nghiêm túc.

Hắn không trả lời ngay.

Chỉ đưa tay xoa nhẹ đầu cô—

Một cái xoa đầu rất nhẹ, rất nhanh, như sợ chạm phải điều gì không nên chạm.

“Ừ.”

Năm đó, Lăng Mộng Dao mười hai tuổi.

Nghiêm Hàn Sâm hai mươi.

Cô chỉ là một cô bé chưa hiểu thế nào là yêu.

Hắn chỉ coi đó là một cuộc gặp gỡ vô tình.

Nhưng không ai biết—

Có những mối nhân duyên,

bắt đầu rất sớm,

và kéo dài rất lâu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc