[Tu Nữ Oán Linh]
[Phẩm chất: Xanh lá]
[Kỹ năng: “Linh hóa”, Hầu hết các phương thức vật lý đều không thể gây sát thương cho bà ta.]
[Thấu xương: Cái lạnh lẽo âm u của bà ta rất khó chống đỡ.]
[Lợi trảo: Những đòn tấn công bằng móng sắc bén khiến đối phương không kịp phòng bị.]
[Ẩn thân: Mắt thường không thể nhìn thấy linh hồn.]
[Lời nhắn: Người chính là vị chủ nhân mà ta tín phụng sao?]
Alice kinh ngạc trước hình dáng của bà một lúc. Nếu Tu Nữ Oán Linh không có kỹ năng ẩn thân thì tuyệt đối không phải là sự tồn tại có thể tùy ý mang theo bên mình. Phẩm chất của bà là màu xanh lá, Alice cũng không ngạc nhiên vì ba nguyên liệu bỏ vào cũng đều là màu xanh lá. Em chỉ tò mò không biết năng lực của bà ấy có thể đạt đến mức độ nào.
Em chuẩn bị để bà ẩn thân, dù sao đây cũng không phải là nơi thích hợp để hiển hiện hình dáng. Alice thầm tự nhắc nhở bản thân, sau này nếu muốn hợp thành vật phẩm, tốt nhất nên tìm một nơi riêng tư, kín đáo. Như vậy, dù có tạo ra sản phẩm kinh thế hãi tục nào cũng không làm người bên cạnh kinh động, càng không thu hút những ánh mắt khác. Khi thực lực chưa đủ, việc đó chỉ mang lại tai ương cho chính mình.
Đúng lúc này, em quay đầu lại thì thấy một khuôn mặt đang áp sát vào cửa kính xe nhìn mình.
Alice bị dọa cho giật mình.
Japheth ở bên ngoài gập ngón tay gõ gõ vào cửa kính, ông ta cúi người, đôi mắt sáng quắc nhìn em.
Alice hơi thấp thỏm mở cửa sổ xe ra.
“Ta nhìn thấy rồi,” Japheth hạ thấp giọng: “Cháu đã để con gấu bông ra ngoài một chuyến... Nó mang thứ gì về à?”
Ông ta nhìn vào trong xe nhưng không phát hiện ra thứ gì. Tuy nhiên, luồng hơi lạnh lẽo kia vẫn chưa tan biến hết khiến Japheth không khỏi nheo mắt lại.
Alice do dự một chút, không biết có nên nói hay không.
Japheth cười lên: “Dò hỏi về Di vật của người khác đúng là một việc không nên...”
Ông ta không nói ra rằng khi nhìn thấy con gấu bông quen thuộc lén lút chạy ra khỏi viện phúc lợi, chiếc “bật lửa” trong tay ông ta suýt chút nữa đã rơi xuống đất. Ông ta là người có cảm giác đặc biệt nhạy bén với sự “bất thường”, điều này có được nhờ vào sự đặc biệt của chính ông ta và cả sự nhanh nhạy cá nhân. Japheth linh cảm được nhóc con kia rất có thể đã có được một thứ không tầm thường.
Ông ta ra hiệu cho Alice mở cửa xe rồi tự mình ngồi vào.
“Vốn tưởng lần này chia tay sẽ không gặp lại nữa,” ông ta theo bản năng định hút thuốc nhưng nhớ lại lời Alice nói lúc trước nên khựng lại, bỏ tay ra: “Nhưng giờ nghĩ lại, có nó bên cạnh cháu, ước chừng những chuyện kiểu này vẫn sẽ xảy ra. Những thứ cơ bản nhất, ta nghĩ vẫn nên nói cho cháu nghe thì tốt hơn.”
Japheth quyết định “đầu tư” một chút. Bởi vì theo ông ta thấy thì vận may của Alice không phải người thường nào cũng có được. Dù bị cuốn vào bài thi của Chân Tri Hội, nhưng chẳng phải đã có ông ta giải cứu cô bé ra đó sao?
“Chuyện về Hiện tượng dị hóa cháu đã biết rồi,” Japheth nói: “Thứ ta muốn nói với cháu là thông tin liên quan đến Di vật và Quỷ vật.”
“Di vật chỉ những vật phẩm sở hữu hiệu dụng kỳ lạ,” Japheth liếc nhìn con gấu bông một cái: “Thứ trong lòng cháu, linh tính tự chủ hơi quá cao, đại khái không thể xếp vào loại Di vật được.”
“Còn Quỷ vật là chỉ những sự tồn tại khởi nguồn trong Sự cố dị hóa,” Japheth hồi tưởng: “Thực tế chúng thường được gọi là Quái vật hơn, Quỷ vật chỉ là cách gọi nhã nhặn hơn của một tổ chức nào đó thôi.”
“Bất kể là Di vật hay Quỷ vật, chúng đều có sự phân biệt mạnh yếu.” Japheth đan chéo các ngón tay: “Để phân biệt chúng và cũng để dễ quản lý, phía chính quyền chia chúng ra làm năm cấp bậc.”
“Cấp D chỉ những nhân loại phổ thông, dù khỏe mạnh hay yếu ớt đều được xếp vào tầng thấp nhất này,” Japheth bình thản nói: “Cấp C là khởi đầu của sự quỷ dị, những võ lực đứng trên đỉnh cao của nhân loại, những Quỷ vật và Di vật yếu ớt nhất đều nằm trong cấp này.”
“Cấp B chỉ những thứ có thể gây ảnh hưởng trong phạm vi nhỏ, tất nhiên đối với người bình thường, đó là những sự cố ác tính kinh khủng có thể gây thương vong cho cả một thị trấn hay thành phố; còn về cấp A,” Japheth nhếch môi: “Cháu biết thành phố Newk của Liên bang chứ?”
Alice gật đầu.
“Một trong mười thành phố lớn nhất quốc gia này,” Japheth nói: “Tùy tiện chọn ra một thành phố, thứ có khả năng hủy diệt nó chính là cấp A.”
Alice lắng nghe vô cùng nghiêm túc, em đã tự đánh giá cấp độ cho hai “Quỷ vật” mà mình đang sở hữu. “gấu bụng trái tim” ước chừng là cấp C, còn “Tu nữ oán linh” chắc... đại khái còn thiếu một chút nữa mới tới cấp B? Alice, người vẫn chưa hiểu rõ lắm về năng lực của thuộc hạ mới chỉ có thể đoán như vậy.
“Còn cấp cao hơn nữa, hừ,” Sắc mặt Japheth lạnh đi đôi chút: “Cấp S đều là những thứ có thể lưu danh trong lịch sử, được truyền tụng trong văn kiện và dã sử, là những quái vật thực thụ cực kỳ kinh khủng có thể dễ dàng xóa sổ một quốc gia...”
Alice mở to hai mắt: “Ngài nói là... truyền tụng?”
“Đúng vậy,” Đôi lông mày của Japheth sắc lẹm như dao: “Đừng tưởng rằng những truyền thuyết và câu chuyện các người nghe được đều vô nghĩa. Chân danh của một số quái vật không thể nói ra bằng lời, cũng không thể ghi lại bằng bút. Thời kỳ đó chưa có những bộ phận đặc thù để biên soạn tư liệu, vì vậy, để để lại lời cảnh báo cho hậu thế, người xưa thường sẽ thay hình đổi dạng cho chúng một chút, rồi mới để chúng lưu truyền lại.”
“Tất nhiên,” Dưới cái nhìn chằm chằm đầy căng thẳng của Alice, Japheth thong thả nói tiếp: “Hiện tại chúng ta vẫn còn sống bình an vô sự ở đây, điều đó chứng tỏ phần lớn chúng đều đã bị giải quyết rồi...”
Alice thở phào nhẹ nhõm.
Dù nói như vậy, nhưng trong mắt Japheth vẫn không tan đi vẻ u ám, chỉ là ông ta che giấu rất tốt, không để Alice phát hiện ra.
“Vậy,” Nhớ đến bàn tay vàng của mình, Alice tò mò hỏi: “Còn có cấp bậc cao hơn không?”
Japheth không nhịn được mà cười lên: “Cháu tưởng ta là ai chứ? Ta biết được những điều này đã là phi thường lắm rồi. Cháu cứ nhìn những kẻ lang thang tự do ngoài kia mà xem, họ đều là vô tình va chạm với sự dị hóa, nhưng tối đa cũng chỉ giải quyết được sự cố cấp C, còn cấp B đã là thứ họ tránh còn không kịp. Không biết bao nhiêu người đã mất mạng trong các sự cố dị hóa rồi, đây không phải chuyện đùa đâu!”
Alice hơi hối lỗi mỉm cười.
Có tiếng bước chân từ bên ngoài xe truyền đến, Japheth lập tức ngậm miệng. Lucy mệt mỏi mở cửa xe, thấy trên xe có thêm một người, cô nhướn mày, cũng không lên xe mà chỉ cười như không cười nói: “Sao thế, anh có chỗ muốn đi và cần tôi cho quá giang một đoạn à?”
Dù chỉ mới tiếp xúc với người đàn ông này trong nửa ngày ngắn ngủi, nhưng con mắt nhìn người của Lucy sắc sảo đến nhường nào? Cô biết đây không phải một người bình thường đơn giản. Chưa nói đến vai trò của ông ta trong sự việc vừa rồi, chỉ riêng tính cách mà người này bộc lộ ra, có thể giữ lại quân bài tẩy đến phút cuối mới dùng, và trước đó không hề lộ ra một mảy may sơ hở. Tâm cơ sâu trầm như vậy đã vượt xa đại đa số những người cô từng gặp.
Hơn nữa, người này còn chẳng màng đến thể diện, có thể trốn tránh ngay khi thấy một phụ nữ khá xinh đẹp như cô đi tới, có thể không kiêng dè gì mà chửi thề với người mới gặp lần đầu, nhưng lại làm một cách tự nhiên như không. Có thể thấy, giới hạn đạo đức của người này cũng khá thấp.
Loại người này mà bảo có cảm giác đạo đức cao thượng thì xác suất là rất nhỏ. Lucy không nói huỵch tẹt ra.
Nhưng cô vẫn không muốn giao du nhiều với Japheth, vì cô nhận ra đối phương có vẻ hứng thú với Alice hơn. Mà cô thì vừa mới quyết định trở thành người thân thân thiết nhất với cô bé ấu, loại nhân vật nguy hiểm này tốt nhất nên cách xa bé con của cô một chút thì hơn.
Nhận ra ý đồ của cô, Japheth ra hiệu tay với Alice, sau đó dưới ánh mắt sắc lẹm như kiếm của Lucy, ông ta thong thả bước xuống xe.
Lucy thở phào, cô nhìn Alice, thẩ em đang lặng lẽ đợi mình, cô không khỏi cảm thấy hơi ngại ngùng. Lên xe, khởi động máy, cô nói với Alice: “Có lẽ chị phải đưa em đến đồn cảnh sát một chuyến. Điều kiện và thủ tục nhận nuôi ở Liên bang rất phức tạp, chị cần Cục trưởng và một vài người bạn cũ giúp đỡ.”
Alice ngoan ngoãn ngồi đó, ôm con gấu bông bẩn thỉu. Lucy không tự chủ được mà liếc nhìn nó. Cô đã thấy con gấu này từ trước, nhưng vì khi chiến đấu, nhát dao của nó quá kín kẽ, lúc đó cô lại phải gồng mình tỉnh lại sau cơn choáng váng, sau đó dồn hết sự tập trung vào việc nổ súng, nên cô đã không nhận ra sự bất thường của nó. Tất nhiên, điều này cũng nhờ con gấu đã cố tình nằm giả chết trên đất từ trước.
“Vâng ạ, chị Lucy.” Alice ngoan ngoãn đáp.
Tâm trạng Lucy không khỏi vui vẻ lên, cảm giác nặng nề trước đó cũng vơi đi nhiều. Điều cô không thấy là, Alice ngồi ở ghế sau, khóe miệng con gấu bông trong lòng em khẽ nhếch lên, và bên cạnh em, một bóng đen kinh khủng cũng đang ngồi trên ghế xe, ẩn mình trong bóng tối, bất động như tượng.