“Lucy, con đã thực sự suy nghĩ kỹ chưa?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói đầy lo âu của người mẹ, bà không chắc chắn hỏi: “Mẹ biết con rất đồng cảm với hoàn cảnh của con bé. Lúc con còn nhỏ... mẹ có lỗi với con, nhưng đây không nên là căn cứ để con đưa ra quyết định...”
“Không đâu mẹ,” Lucy phủ nhận: “Mẹ không có lỗi với con, đó là lỗi của một người khác, và hắn cũng đã nhận được sự trừng phạt rồi. Con biết mẹ cũng đã phải chịu rất nhiều khổ cực.”
Mẹ của cô không kìm được tiếng nghẹn ngào: “Con ngoan, con đã làm rất tốt, tốt hơn tất cả những gì mọi người mong đợi. Mẹ yêu con, luôn luôn và mãi mãi yêu con...”
“Con cũng rất yêu mẹ.” Giọng điệu của Lucy trở nên vô cùng dịu dàng.
“Lucy, nuôi nấng một đứa trẻ không phải chuyện đơn giản,” Sau khi kìm nén cảm xúc, người mẹ thông thái ở đầu dây bên kia chân thành nói: “Nếu con muốn nhận nuôi cô bé thì mẹ hy vọng đó không phải vì bất kỳ lý do nào khác, mà chỉ đơn thuần là vì tình yêu. Khi con nhận nuôi con bé, đồng nghĩa với việc con phải chia sẻ một phần cuộc sống của mình. Con bé sẽ ăn cùng món ăn con nấu, cần con chăm sóc khi ốm đau, cần con chúc ngủ ngon trước khi đi ngủ. Con sẽ phải sống cùng con bé mười mấy năm trời, chứng kiến nó từ một đứa trẻ lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp, và sau đó, tiễn nó đi tìm kiếm cuộc sống riêng của mình...”
Bà bùi ngùi cảm thán: “Ban đầu con bé sẽ là một gánh nặng hạnh phúc nho nhỏ, và rất lâu sau này mới trở thành niềm tự hào mà con hằng mong mỏi.”
Lucy quay đầu lại nhìn Alice đang trò chuyện với Japheth. Cô trầm ngâm một lát, cuối cùng hạ quyết tâm: “Vâng mẹ, con đã suy nghĩ kỹ rồi. Chỉ cần cô bé đồng ý, con sẵn lòng cùng em ấu xây dựng tương lai.”
“Tốt lắm, tốt lắm,” Mẹ cô an tâm nói: “Nếu con đã suy nghĩ thấu đáo thì cứ làm đi, mẹ sẽ không bao giờ là vật cản của con. Đến Giáng sinh tới thì hãy đưa con bé đến thăm mẹ, để mẹ được thấy cháu ngoại đáng yêu của mình...”
“Vâng mẹ, chúc mẹ giữ gìn sức khỏe.” Lucy nhẹ nhàng chào tạm biệt mẹ rồi tiến về phía Alice vừa kết thúc cuộc trò chuyện, cô ngồi xổm xuống và nói ra dự định của mình.
Japheth cố ý né ra xa trước một bước. Ông đổi hướng, châm một điếu thuốc mới. Trong làn khói mờ ảo, ông nheo mắt thấy Alice ở đằng kia ban đầu kinh ngạc trợn tròn mắt, lúng túng một hồi lâu rồi hỏi vài câu, đều được Lucy giải đáp.
Một lát sau, dường như cuối cùng đã nhận được sự đồng ý, Lucy vui mừng khôn xiết ôm chầm lấy em, bày tỏ niềm hạnh phúc một cách không hề e dè. Alice vốn luôn tỏ ra như “bà cụ non” trước đó giờ cũng ngượng ngùng đỏ mặt.
“Đứa nhóc may mắn.” Japheth lẩm bẩm, ông di di điếu thuốc vừa ném xuống đất, vẻ mặt ẩn hiện trong làn khói trông khá mơ hồ.
Chuyện ở “Ngôi nhà của thiên sứ” nhanh chóng lắng xuống, không phải vì cảnh sát không tìm ra gì, ngược lại, họ đã tìm thấy một số bằng chứng mấu chốt. Nhưng một cơ quan chính phủ cấp cao hơn đã tiếp quản vụ này. Ngay ngày hôm sau khi họ trở về đội, có hai người xách vali da tìm đến cửa, họ xuất trình thẻ công tác của “Cục Phân tích Phản ứng và Phòng ngừa Dị hóa”, gọi tắt là “A.P.A.D”, hay còn gọi là “Cục Hành động Đối dị”.
Một bộ phận bí ẩn không rõ nguồn gốc, quyền hạn có vẻ rất cao nhưng căn bản không ai nghe qua tên họ. Cục trưởng Bob dường như biết điều gì đó, bởi ông không do dự bao lâu đã bàn giao toàn bộ sự việc, ai hỏi đến cũng chỉ lắc đầu, không hé răng nửa lời.
Japheth lạch cạch bấm chiếc “bật lửa” trong tay. Bên trong bật lửa không có chất lỏng chảy, mỗi khi ông mở ra, bên tai lại vang lên những tiếng thì thầm dày đặc. Japheth chăm chú lắng nghe một lúc, phát hiện ý nghĩa trong đó hoàn toàn không rõ ràng, và chỉ một lát sau, đầu óc ông trở nên nặng trĩu, cảnh vật trước mắt hiện ra những tàn ảnh chồng chéo.
Ông buông tay, dị tượng lập tức biến mất. Đây là chiến lợi phẩm ông có được sau khi giải quyết sự cố ngôi nhà gỗ, cũng là thù lao sau thỏa thuận với con quái vật kia. Loại vật phẩm này trong giới có một tên gọi chung là “Di vật”, là tro cốt còn sót lại trước khi vật dị biến biến mất.
Chúng thường sở hữu đủ loại năng lực khác nhau, và thường gắn liền với quái vật dị hóa. Thứ mạnh mẽ có thể dễ dàng thay đổi thế giới, thứ yếu ớt chỉ có thể ảnh hưởng đến một hai người. Có thứ yêu cầu cái giá vô cùng đáng sợ, nhưng cũng có thứ chẳng đòi hỏi bạn làm gì... Chỉ có thể nói, bạn nhận được gì là do vận khí, còn nó làm được gì là do số mệnh của bạn.
Đối với kẻ vừa bị lột sạch sành sanh như Japheth, đây đúng là cơn mưa rào đúng lúc.
Ông chuẩn bị đi tìm kẻ đã hố mình đến nơi này để tính sổ... Chuyện này, không có vài nghìn vạn thì đừng hòng xong chuyện!
Alice ngồi trong xe của Lucy, lúc này cô đang bận xử lý công việc bên ngoài. Rm lén mở cửa sổ xe, gấu bông “hì hục” tránh né tằm mắt mọi người, lặng lẽ chạy tới rồi nhảy tót vào lòng em. Trên tay nó cầm một chiếc thánh giá cũ kỹ, bên trên lốm đốm vài giọt máu, nhìn chẳng giống vật lành gì.
Alice ngạc nhiên cầm nó lên, trong tầm nhìn đặc biệt của cô, một dòng thông tin hiện ra bên cạnh: [Dư âm của thời gian cũ: Chủ nhân của nó khao khát có được những điều tốt đẹp, nhưng những nỗ lực lần này đến lần khác chỉ đổi lại đau khổ, mọi sự chờ đợi của bà ấy đến cuối cùng đều hóa thành một trò cười.]
“...Giống như những tình cảm mà các người vẫn luôn nói đến, tình yêu không bao giờ thay đổi, tình bạn đến chết không rời, tình thân nắm tay nơi hoàng tuyền, đó là những gì các người nói với ta rằng thế giới này có, vì vậy, ta đã tưởng mình cũng sẽ có...” Alice nghe thấy ai đó thì thầm bên tai, em quay đầu nhìn, như thấy được một linh hồn đi theo sau: “Nhưng khi ta đi tìm kiếm, các người lại bắt đầu cười nhạo sự ngây thơ của ra... Ra phải làm sao đây? Khi trước mắt ta là một mảnh tội ác này...”
Alice chớp mắt, em đưa tay ra, một đốm sáng hư ảo quen thuộc rơi xuống đầu ngón tay em.
[Đây không phải là một kịch bản được sắp đặt sẵn, khi các người đang lập đội đánh quái, những người khác cũng đang tiếp diễn cuộc sống của họ. Đây là một người phụ nữ lớn tuổi tên Nancy Joyce, khi nhìn thấy nhân viên mới cũng tên là Nancy, bà ấy chợt nhớ lại dáng vẻ ngày xưa, trái tim băng giá cuối cùng đã nảy sinh sự hối hận một lần nữa. Quyết định của bà ấy không phải vì bất kỳ ai khác, mà chỉ vì chính bản thân mình.]
Tâm trạng vốn đang vui vẻ của Alice trầm xuống, em hình dung ra đằng sau chuyện này là một câu chuyện kéo dài rất nhiều năm, dù không biết chi tiết cụ thể nhưng vẫn nảy sinh chút bùi ngùi.
Em lại thò tay vào trong lòng, móc ra một mẩu ngón tay quái dị bị đứt lìa, đây là thứ em lấy được từ con quái vật trong ngôi nhà kia. Hệ thống hiện lên thông tin: [Bạn có thực sự biết mình là ai không?]
Còn có một trang nhật ký cuối cùng bị thấm đẫm sắc tối: [Ngươi đã gặp ai —— Tên của Ngài là điều không được phép nói ra.]
Điều khiến em kinh ngạc hơn cả là phẩm chất của tờ giấy này lại là màu “xanh dương”!!
Cuối cùng em cũng đã thấy một màu sắc khác sau các màu “xám”, “trắng”, “xanh lá”. Cứ tạm giả định màu xanh dương cao cấp hơn màu xanh lá đi. Alice giống như một con chuột túi nhanh chóng nhét mấy thứ đồ đó vào các ô chứa... Một lúc sau, em hơi chán nản lấy tờ giấy ra. Em đã thử rất nhiều lần, nhưng tờ giấy này dù kết hợp với vật phẩm nào cũng đều mang lại cảm giác sắp thất bại.
Xem ra giữa các vật liệu vẫn có cái gọi là “độ tương thích”.
Cuối cùng em thở dài, đặt “Ngón tay”, “Thánh giá” và “Điểm sáng linh hồn” lên. Bùm bùm, một hộp quà màu đỏ thắt ruy băng nhảy ra.
Alice có chút căng thẳng. Em không biết rằng đây chính là tâm lý thường thấy nhất của những “con bạc” và người chơi “gacha” trước khi bấm nút. Dm đặt tay lên hộp quà.
Trong xe im lặng một hồi, Alice nghi hoặc nhìn quanh, bỗng nhiên, một bóng đen kịt đột ngột xuất hiện ở ghế sau khiến em giật nảy mình!
Đó là một người trong dáng vẻ tu nữ. Cả khuôn mặt ẩn giấu dưới lớp khăn voan đen, một bộ áo choàng đen bao bọc kín mít, chỉ có đôi bàn tay quái dị đan chéo trước thân. Quanh người bà tỏa ra âm khí mờ ảo, nhìn lâu vào, âm khí đó như quấn quýt lấy người xem, khiến cả cơ thể như bị đông cứng lại!