Mọi chuyện kết thúc như vậy sao? Rick, kẻ cảm thấy mình vừa nhặt lại được một mạng nhìn mấy người còn lại. Lucy và Japheth đều im lặng, còn con bé bí ẩn kia không biết từ lúc nào đã ôm lại con gấu bông bẩn thỉu, lúc con gấu đâm lén “Bert”, cậu ta đang bị sự kỳ lạ thoáng qua trên người Alice thu hút nên không hề phát hiện ra khoảnh khắc mấu chốt đó.
Alice đang hồi tưởng lại diễn biến sự việc. “Ngôi nhà của thiên sứ” thực chất là một cứ điểm ẩn náu của Chân Tri Hội. Họ sẽ chọn ra những đứa trẻ mà họ đánh giá cao từ đây để tiến hành các cuộc khảo hạch nhập môn liên quan đến “sự cố dị hóa”. Kẻ vượt trội sẽ trở thành một thành viên của họ.
Chủ nhân ngôi nhà thất ý và người ngoài hành tinh mất liên lạc với đồng đội đã kết nên một mối duyên kỳ lạ. Tình cảm giữa họ lẽ ra có thể kéo dài hơn, nếu không gặp phải tai nạn. Theo trang cuối cuốn sổ, người ngoài hành tinh có lẽ đã thấy một nỗi kinh hoàng không thể diễn tả trên Trái Đất, sau khi vất vả trở về, nó để lại một lời cảnh báo rồi chết đi. Chính điều ấy kích động mạnh mẽ đến chủ nhân ngôi nhà, người đó có lẽ cũng không trụ được bao lâu rồi chết sau đó.
Và sau đó là lỗi của Chân Tri Hội. Những thí nghiệm nghiên cứu không rõ tên của chúng tại đây rất có thể đã ngăn cản thần giao cách cảm giữa hai người bạn này, khiến những kẻ vốn không có hình thể vật lý không thể ra vào. Vì vậy, “người ngoài hành tinh” bên ngoài đã đạt được thỏa thuận với Japheth, nhờ ông ta giúp họ tụ họp lại... Có lẽ hai bên đã tiếp xúc với nhau từ lúc Japheth bị chôn dưới đất? Japheth, người luôn che giấu những điều này, quả thực rất xảo quyệt!
Alice thầm nghĩ như vậy.
Không khí trong xe có chút trầm lắng. Lucy tập trung lái xe, Japheth thản nhiên nhìn ra cửa sổ, Rick thì bàng hoàng căng thẳng không dám lên tiếng. Đúng lúc này, Lucy cầm bộ đàm liên lạc gọi vài tiếng, nhưng mãi không có phản hồi, cô nhíu mày: “Có chuyện gì vậy?”
Japheth cười nói: “Cô thử điện thoại xem?”
Sau khi thử, Lucy im lặng, hít một hơi thật sâu, cô đột ngột hỏi: “Chuyện này có liên quan đến những thứ vừa nãy không?”
Japheth đáp: “Có liên quan mà cũng không liên quan. Cô tưởng viện phúc lợi Ngôi nhà của thiên sứ kia đóng vai trò gì trong chuyện này?”
Sắc mặt Lucy càng lạnh hơn, một tay cô nắm vô lăng, tay kia khởi động lại bộ đàm vài lần nhưng kết quả chỉ là những tiếng “rè rè” nhiễu loạn. Cô đặt nó xuống, vừa chuẩn bị nhấn ga thì chiếc điện thoại cô đặt một bên đột nhiên vang lên.
Tiếng chuông điện thoại vang lên thu hút sự chú ý của tất cả những người trên xe. Japheth trong một khoảnh khắc đã trợn tròn mắt kinh ngạc. Lucy vội vàng bắt máy, chỉ nghe thấy từ đầu dây bên kia giọng nói lo lắng của Cục trưởng Bob vang lên: “Lucy! Có chuyện gì vậy? Tại sao cô không nghe điện thoại? Tự ý hành động một mình, cô còn coi quy định của cục ra gì không? Cô đang ở đâu, mau nói cho tôi biết!”
Giọng của Lucy yếu hẳn đi: “Xin lỗi Cục trưởng, tại tôi sợ tên hung thủ sẽ tìm đến đây nên mới hành động trước. Hiện tôi đang ở trên đoạn đường phía đông của viện phúc lợi Ngôi nhà của thiên sứ...”
“Cạch.” Một bóng hình già nua rời khỏi căn phòng đầy rẫy máy móc thiết bị. Bên cạnh bà không có ai đi cùng, xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng bánh xe lăn của chiếc xe lăn bạc phát ra những âm thanh ma sát chậm rãi, đều đặn trên mặt đất.
Bà đã không thể thuận lợi rời khỏi căn phòng này, vì một người đàn ông mặc trang phục nghiên cứu viên màu trắng đã chặn cửa lại. Hắn nghiến răng nói: “Viện trưởng Joyce, bà có biết mình đang làm gì không?”
Bà lão tóc bạc trắng thậm chí không thèm ngước mắt lên, bà thản nhiên đáp: “Tất nhiên là biết, ta đã mở phong tỏa bên ngoài Ngôi nhà của thiên sứ rồi.”
Nghiên cứu viên không kìm được mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hắn gầm lên: “Sao bà dám! Thủ lĩnh Dương đã hạ lệnh...”
Bà lão không đáp lời, bàn tay đặt trên xe lăn khẽ cử động. Tiếng bóp cò vang lên, trên trán tên nghiên cứu viên xuất hiện một cái lỗ nhỏ bốc khói trắng. Hắn trợn mắt hãi hùng, định nói gì đó nhưng không thể thốt ra lời, rồi đổ gục xuống, bên dưới loang lổ một vũng máu.
Chiếc xe lăn chậm rãi lướt qua xác hắn. Đã bị đuổi đi rồi, tại sao còn quay lại làm gì? Ánh mắt bà lão thờ ơ, không chút gợn sóng.
Rất nhanh sau đó, tiếng còi xe cảnh sát đã phá tan sự tĩnh mịch của vùng ngoại ô hoang vắng. Tốc độ của Cục trưởng Bob rất nhanh, có vẻ như ông đã sớm lên đường đến viện phúc lợi này, cuộc gọi cho Lucy chẳng qua là để xác nhận sự an toàn của cô mà thôi. Họ tụ họp tại bãi đất trống trước tòa nhà màu xám, hơn mười cảnh sát trang bị đầy đủ bước xuống xe. Trong phút chốc, nơi đã vắng lặng không biết bao lâu này trở nên náo nhiệt vô cùng.
Có những ánh mắt đổ dồn từ vị trí cao nhất xuống, họ nhìn nhóm người lạ mặt đang chuẩn bị hành động này, nhất thời lâm vào im lặng.
Kẻ đứng sau đó một bước thì tâm trí đã bị nỗi sợ lấp đầy. Hắn khom người, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, toàn thân run rẩy thấy rõ bằng mắt thường.
“Lòng người thật là một thứ thú vị, phải không?” Người đứng phía trước đột nhiên lên tiếng, không rõ cảm xúc: “Ngươi nói xem, người phụ trách cứ điểm này đã nổ súng giết chết nghiên cứu viên Ian, mở thiết bị gây nhiễu, dẫn lũ linh cẩu bên ngoài vào... rồi lại nổ súng tự sát. Ngươi nói xem bà ta làm vậy là vì cái gì?”
“Có lẽ... có lẽ là vì oán hận,” Tên thuộc hạ mặc đồng phục chỉ có thể đoán theo ý nghĩ của mình: “Cơ thể viện trưởng Joyce đã bị bệnh tật hành hạ đến giới hạn. Bà ta từng xin hội cho kéo dài mạng sống, nhưng địa vị và cống hiến của bà ta đều không đủ. Việc để bà ta tham gia vào thí nghiệm của ngài đã là vinh dự tột bậc rồi... Nhưng bà ta đã từ chối. Rõ ràng là tư tưởng và giác ngộ của bà ta đều không đủ...”
“Người đàn bà đó không phải hạng người thiển cận như thế,” Người đứng trước cười lên: “Thứ ta thấy là một linh hồn đang chịu sự dày vò.”
Ông ta không nói thêm gì nữa, một kẻ phản bội không đáng để ông ta tốn thêm tâm sức. Ông ta đứng trên đài cao, gió lạnh thổi qua tà áo choàng đen bao phủ toàn thân. Ông ta đưa một bàn tay ra, trên tay đeo đôi găng trắng tinh. Giọng nói của ông ta nhẹ bẫng, tưởng như có thể bị gió thổi tan ngay lập tức: “Cô nhi viện là một nơi tốt... Ngươi nhìn xem những đứa trẻ đang chờ được nuôi dưỡng này đi, sợi dây liên kết giữa chúng với thế giới bên ngoài mỏng manh làm sao. Dù chúng có đi đâu, được nhận nuôi hay biến mất hoàn toàn, thì có bao nhiêu người thực sự quan tâm chứ?”
Ông ta nhếch miệng cười, một chiếc đầu lâu cừu trắng bệch che phủ hoàn toàn nửa khuôn mặt phía trên: “Đây chính là dòng máu mới của Chân Tri Hội chúng ta, là tương lai mà Thủ lĩnh đã hứa hẹn với chúng ta!”
Đó cũng là vật hy sinh tất yếu để ông ta giải mã căn nguyên của sự dị biến thế giới, bước lên con đường vô thượng. Ông ta đứng ở đây, như thể dưới chân là những bậc thang được kết thành từ vô số xương trắng.
Tên thuộc hạ phía sau vô cùng kích động: “Vâng, thưa thủ lĩnh Dương! Vì chân lý ẩn sau vẻ phù phiếm! Vì cảnh giới thăng hoa! Chúng tôi nguyện chết không từ!”
Tầm mắt của “Thủ Lĩnh Dương” hạ xuống. Ở rìa phía dưới, bên ngoài vòng vây của đám cảnh sát đã xông vào, Japheth dường như cũng cảm nhận được cái nhìn đó. Ông cười lạnh lùng, rít một hơi thuốc lá vừa xin được của ai đó, nhả khói, một bàn tay giơ cao rồi đột ngột quay ngón cái xuống dưới.
Vạt áo đen lướt qua không trung, trên đó không còn thấy bóng dáng của hai người lúc nãy nữa.
Alice bước đến bên cạnh Japheth, lắc đầu với người đàn ông có tính tình quái gở khó thuần này, nói: “Ngài Japheth, hút thuốc có hại cho sức khỏe, không tốt cho cơ thể đâu ạ!”
Japheth đảo mắt khinh bỉ. Khi ông ga không động đậy thì còn đỡ, vừa cử động là có thể thấy ngay cái tính xấu qua hành vi, nhưng khổ nỗi ngoại hình của ông ta lại rất bảnh, mỗi cử chỉ đều mang một vẻ thong dong, hào hoa khó tả. Japheth cười khẽ: “Cô bé à, đây không phải chuyện ta có thể kiểm soát. Bảo ta bỏ thuốc thà bảo ta bỏ mạng còn hơn. Vả lại, cháu có là gì của ta đâu, cùng lắm thì khi ta hút thuốc cháu đứng xa ra một chút, như vậy sẽ không bị ảnh hưởng gì rồi.”
Lucy đứng bên cạnh đang gọi điện thoại, hình như đang tranh luận điều gì đó. Ánh mắt Japheth trở nên thâm trầm rồi chợt cười rộ lên, đột nhiên nói đầy ẩn ý: “Cháu có vận may tốt đấy.”
Alice không hiểu lắm. Japheth lại nói tiếp: “Cháu đợi đi, thêm một lát nữa thôi, tin không, sẽ có một bất ngờ tìm đến cháu?”
Japheth vừa dứt lời thì thấy Lucy đã cúp máy, tiến về phía này.