Lôi Hải Quân gật đầu phụ họa: “Đúng là phải tìm hiểu cho kỹ mẹ ạ. Đừng để có bệnh thật thì khổ đời Kiều Kiều nhà mình.”
Bà ngoại Lâm khẽ ho một tiếng: “Chắc thằng nhóc đó chỉ sợ Kiều Kiều chạy mất thôi. Nhưng chuyện các con nói cũng nên để ý một chút. Chúng ta cứ từ từ quan sát xem sao.”
Lý Xuân Hoa thì bĩu môi: “Bệnh tật gì chứ, người ta có tiền như thế, nếu có bệnh thì cưới ai chẳng được. Thằng nhóc đó chắc chắn là mê cái nhan sắc của Kiều Kiều nhà mình thôi.”
Ngay cả mợ cũng phải thừa nhận, gương mặt của con bé Lôi Kiều Kiều này đúng là đẹp thật, nhìn vào là thấy tâm trạng tốt hẳn lên, hèn gì chồng mợ cứ hở ra là đòi tiếp tế cho nó!
Lôi Kiều Kiều nghe vậy, bỗng dưng nảy ra ý nghĩ: Nếu cô trở nên xấu xí, liệu Cố Húc Niên có còn thích cô không? Hay là lúc nào đó cô thử anh một phen xem sao?
Ăn cơm xong, Lôi Kiều Kiều trò chuyện với mọi người một lát rồi lấy ra một hộp sữa bột, bảo mọi người sáng ra pha mà uống cho có chất, sau đó cô về phòng nghỉ ngơi. Đêm đó, cô ngủ rất ngon giấc.
Còn Cố Húc Niên thì ngủ đến nửa đêm đã giật mình tỉnh dậy. Bởi vì anh mơ thấy một giấc mơ khó nói, trong mơ anh mặc sức hôn lên đôi môi của cô gái nhỏ xinh đẹp như hoa kia, còn dụ dỗ cô làm những chuyện thân mật nhất giữa vợ chồng. Ngay lúc anh cảm thấy sắp chiếm trọn được cô thì... tỉnh giấc.
Và thế là anh thao thức suốt đêm!
Đợi đến khi trời rạng sáng, anh nói với Giang Cố - người dậy sớm tiễn mình: “Giúp tớ để mắt chăm sóc Kiều Kiều một chút nhé.”
“Biết rồi, có chuyện gì tớ sẽ gọi điện báo cho cậu. Cậu ở trong đơn vị cũng phải cẩn thận đấy, giữ lấy cái mạng thì mới cưới được cô ấy.” Giang Cố dặn dò.
Cố Húc Niên tự tin mỉm cười: “Tất nhiên rồi. Cô ấy chắc chắn sẽ là vợ của tớ.”
Trước đây anh chẳng mặn mà mấy với việc lập quân công, nhưng giờ đây anh phải nỗ lực vì Kiều Kiều rồi.
...
Lôi Kiều Kiều vẫn thức dậy vào lúc tám giờ như thường lệ. Vừa rửa mặt mũi xong, cô lại nghe thấy tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống.
“Kế hoạch cải tạo nữ phụ độc ác đã hoàn thành 1%, hiện tại phát động nhiệm vụ mới: Nữ phụ chăm chỉ thì không độc ác. Yêu cầu ký chủ xây dựng hình tượng chăm chỉ, cần có mười người khen bạn chăm chỉ mới hoàn thành nhiệm vụ. Phần thưởng: Một trăm nhân dân tệ, hai miếng mặt nạ dưỡng tay, một thùng táo Linh Sơn thượng hạng.”
Thực ra Lôi Kiều Kiều chưa bao giờ nghĩ mình là người chăm chỉ, nhưng người chăm chỉ trông như thế nào thì cô biết rõ. Cô pha một ly sữa bột uống xong, nhìn trời nắng đẹp, liền bắt tay vào tháo vỏ chăn và ga trải giường của mình ra. Sau đó, cô sang phòng bà ngoại tháo luôn cả vỏ chăn ga của bà.
Mười phút sau, cô xách xô đựng đống vỏ chăn ga ra khu bể nước công cộng của làng để giặt. Vì việc tháo giặt chăn màn rất phiền phức nên dân làng không thường xuyên làm, lại sợ giặt nhiều hỏng vải, nên lúc này ở bể nước chỉ có mỗi mình Lôi Kiều Kiều.
Một bà thím đang giặt đồ bên cạnh thấy cô thì cười nói: “Kiều Kiều đi giặt chăn màn đấy à, đúng là chăm chỉ thật!”
“Vâng ạ. Cháu thấy hôm nay nắng ráo, lại đang rảnh nên tháo ra giặt cho sạch ạ.” Lôi Kiều Kiều ngoan ngoãn đáp.
Giặt xong mang về nhà phơi, Lôi Kiều Kiều lại xách đống quần áo mợ út chưa kịp giặt ra bờ sông. Người đi ngang qua thấy vậy, lại có thêm hai người nữa khen cô đảm đang, chăm chỉ.
---