Đến mười giờ rưỡi, cô lại đi gom một đống giày bẩn trong nhà mang ra cọ rửa. Thế là cô lại được thêm ba người dân làng khen ngợi nữa!
Buổi trưa về đến nhà, Tống Ngọc Mai thấy Kiều Kiều không những giặt chăn ga, cọ giày mà còn giặt sạch bóng cả quần áo nhà mình, bà không khỏi khen ngợi: “Kiều Kiều chăm quá, mợ cảm ơn con nhé!”
Cậu út cũng cười khà khà: “Kiều Kiều đúng là con ong chăm chỉ mà, cậu vừa đi làm về đã nghe người ta kháo nhau là con giặt đồ suốt cả buổi sáng rồi.”
Lý Xuân Hoa nghe thấy vậy, cũng không nhịn được mà nói: “Kiều Kiều này, chiều nay con tiện tay tháo luôn vỏ chăn trong phòng hai cậu con ra giặt hộ mợ được không?”
Lôi Kiều Kiều mỉm cười gật đầu: “Được chứ ạ! Con cũng định giặt đấy, nhưng chỉ sợ không khô kịp để tối còn khâu lại thôi.”
“Không sao, tối mợ khâu cho.” Lý Xuân Hoa vui vẻ đáp.
Thấy mợ cả chỉ lo sai việc mà chưa khen mình câu nào, Lôi Kiều Kiều bèn nhắc khéo: “Mợ cả ơi, mợ thấy hôm nay con có chăm chỉ không ạ?”
Lý Xuân Hoa đáp ngay: “Chăm chứ, quá là chăm luôn ấy chứ.”
Bà ngoại Lâm liếc nhìn Lý Xuân Hoa một cái rồi bảo Kiều Kiều: “Mệt thì nghỉ nhé con, không cần cố quá đâu.”
“Con không mệt ạ. Tại nắng đẹp nên con mới muốn dọn dẹp một chút thôi.”
Nói xong, cô liếc nhìn tiến độ nhiệm vụ. Mới có chín người khen thôi, còn thiếu một người nữa. Đang mải suy nghĩ thì thấy cậu em họ chạy lại cười với cô: “Chị Kiều Kiều hôm nay giống hệt con ong chăm chỉ ấy, em cũng muốn làm con ong chăm chỉ giống chị.”
“Tiểu Minh ngoan quá!” Thấy nhiệm vụ đã hoàn thành, Lôi Kiều Kiều vui mừng, thuận tay cho cậu nhóc một viên kẹo Đại Bạch Thỏ.
Tranh thủ lúc nghỉ trưa, Lôi Kiều Kiều dùng ngay miếng mặt nạ dưỡng tay. Thấy đôi bàn tay mình phút chốc trở nên trắng trẻo mịn màng y hệt đôi chân, cô sướng không để đâu cho hết.
Cả buổi chiều hôm đó, Lôi Kiều Kiều vẫn cần mẫn giặt giũ, phơi phóng đồ đạc, bận rộn đến mức quên cả mệt mỏi.
Cái danh tiếng chăm chỉ của cô bỗng chốc được bao nhiêu người nhắc đến.
Tin tức truyền đến tai Kỷ Du Ninh khiến cô ta tức đến mức muốn hộc máu. Ở cái chốn nông thôn này, người nào mà chẳng phải giặt giũ phơi phóng, sao chẳng thấy ai khen lấy một câu? Lôi Kiều Kiều chỉ tùy tiện làm vài việc vặt mà người ta cứ nói như thể cô làm được việc gì trọng đại lắm không bằng.
Cô ta giặt quần áo thì vất vả sao? Vậy họ ra đồng làm việc thì không vất vả chắc?
Kỷ Du Ninh luôn cảm thấy từ sau khi trọng sinh, bản thân làm gì cũng không thuận, còn Lôi Kiều Kiều thì chuyện gì cũng như ý. Nhưng Lôi Kiều Kiều nào có quản mấy chuyện đó, lúc Kỷ Du Ninh đang oán hận cô thì cô đang ở trong phòng gặm táo ngon lành!
Phải công nhận là táo nhà Linh Sơn ngon thật, vừa giòn vừa ngọt, ăn vào thấy cổ họng dịu hẳn đi, vị ngọt như thấm tận vào tim.
Buổi tối lúc khâu chăn, cô lén đưa cho bà ngoại một quả: "Ngoại ơi, ngoại ăn đi, táo này con mua trên thành phố đấy. Con ăn rồi."
Bà ngoại Lâm mỉm cười gật đầu: "Được rồi, lát nữa ngoại ăn."
Khâu chăn xong, Lôi Kiều Kiều tận mắt thấy bà ngoại ăn hết quả táo mới về phòng nghỉ ngơi. Mà đêm đó, ở khu thanh niên tri thức đã xảy ra một chuyện lớn: có người bị mất tiền, khiến cả khu náo loạn mất nửa đêm.
...
Ngày hôm sau.
Sau khi thức dậy, Lôi Kiều Kiều lại nhận được nhiệm vụ từ hệ thống như thường lệ.
"Chăm chỉ có thể làm giàu, tránh xa thiết lập nữ phụ độc ác. Mời ký chủ giúp đỡ hai mươi người chăm chỉ làm giàu. Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ: 500 nhân dân tệ, một miếng dán trắng răng chắc khỏe, một thùng lê thượng hạng nhà Linh Sơn."
Lôi Kiều Kiều cảm thấy khá ưu phiền, chuyện "chăm chỉ làm giàu" này phải làm thế nào đây? Nếu mà cứ tùy tiện là làm giàu được thì dân làng đã chẳng nghèo đến thế! Quan trọng nhất là bây giờ chưa cho phép làm kinh doanh tự do!
Vì nhất thời chưa có ý tưởng gì hay, cô quyết định đi dạo quanh làng một vòng. Biết đâu đi một chút lại nảy ra ý tưởng thì sao!