Nữ Phụ Độc Ác Thời Đại Thức Tỉnh? Thủ Trưởng Cưng Chiều Đến Phát Điên

Chương 20 : Có nỗi khổ tâm không thể nói ra?

Trước Sau

break

“Anh đi rồi em hãy xem.” Cố Húc Niên nhìn cô thật sâu, rồi quay người rời đi.

Lôi Kiều Kiều nghĩ ngợi một lát, vội gọi giật anh lại: “Anh đợi chút, em cũng có quà tặng anh.”

Cô chạy tót vào phòng, lấy ra cây bút máy mà cậu hai tặng hồi cô vào lớp mười, đưa cho Cố Húc Niên.

“Cái này tặng anh đấy! Để anh dùng viết thư cho em!”

Cố Húc Niên cười rạng rỡ: “Được.”

Lúc này, bà ngoại Lâm cũng từ bếp đi ra, đưa cho Cố Húc Niên một túi bánh trứng: “Tiểu Cố này, cái này cháu cầm theo ăn dọc đường nhé.”

“Cháu cảm ơn bà ngoại ạ!” Cố Húc Niên đón lấy túi bánh.

Lôi Kiều Kiều thấy vậy, lập tức chạy vào bếp lấy ra một lọ tương ớt mà cô thích nhất: “Đây là tương ớt bà ngoại em làm, cũng là món em thích nhất đấy, anh mang về đơn vị mà ăn! À mà, anh có ăn được cay không?”

“Anh không kén ăn đâu.” Cố Húc Niên cười đáp.

“Vâng, vậy... tạm biệt anh nhé?” Lôi Kiều Kiều vẫy vẫy tay.

Cố Húc Niên nén cười, chào bà ngoại rồi xoa nhẹ đầu cô gái nhỏ một cái mới chịu rời đi.

Đợi người đi khuất, bà ngoại Lâm mới để ý thấy chiếc đồng hồ trên tay Kiều Kiều. Bà hít nhẹ một hơi: “Cái này cũng là thằng nhóc đó mua cho con à?”

Lôi Kiều Kiều gật đầu, rồi chỉ tay vào chiếc quạt điện chưa tháo thùng ở phòng khách và chiếc xe đạp ngoài sân: “Anh ấy cứ đòi mua bằng được, con khuyên mãi mà không nghe.”

Bà ngoại Lâm cạn lời: “Cái thằng nhóc này đúng là khôn thật.” Đây là tìm mọi cách để “đặt cọc” Kiều Kiều nhà bà đây mà.

“Ngoại ơi, hôm nay con đi bộ mỏi chân quá, con vào phòng nghỉ một lát đây.” Lôi Kiều Kiều định bụng về phòng xem trong túi vải Cố Húc Niên đưa có gì.

“Đi đi con!” Bà ngoại Lâm quay người trở vào bếp.

Lôi Kiều Kiều về phòng, đóng cửa lại rồi mở túi vải ra xem. Cô phát hiện bên trong ngoài tiền ra thì toàn là các loại phiếu. Đếm kỹ lại, tiền có tận ba trăm tám mươi đồng, còn phiếu thì có tất cả mười sáu tờ.

Cố Húc Niên không phải là đem hết cả gia tài đưa cho cô đấy chứ? Người ta bảo đàn ông đi làm thường hay giấu quỹ đen, sao anh lại không giữ lại chút nào thế này?

Cái đồ ngốc này, không sợ cô phụ lòng anh sao! Thôi được rồi, sau này cô sẽ chăm viết thư cho anh hơn vậy!

Lôi Kiều Kiều nằm tựa trên giường, vừa thẩn thơ suy nghĩ vừa lấy lọ sữa tăng chiều cao từ không gian ra uống sạch. Tiện lúc chưa đến giờ cơm, cô đi tắm rửa rồi sử dụng luôn miếng mặt nạ định hình chân truyện tranh.

Phải công nhận là, cao thêm hay không thì chưa thấy, nhưng đôi tất nén mỏng như cánh ve này vừa xỏ vào, hiệu quả thấy rõ ngay lập tức. Cô cảm nhận rõ ràng đôi chân mình trở nên thon gọn, thẳng tắp và đẹp hơn trước rất nhiều, da dẻ mịn màng săn chắc, vùng da từ rốn xuống chân còn trắng lên mấy tông so với lúc đầu.

Nhưng thế là Lôi Kiều Kiều gặp phải một vấn đề dở khóc dở cười: tay cô bỗng nhiên đen hơn chân. Vốn dĩ cô cũng thuộc diện trắng trẻo vì ngoài đi học ra chẳng phải ra đồng làm việc mấy, nhưng giờ đôi chân cô trắng đến mức như phát sáng vậy.

Có chút bất lực, cô vội vàng mặc quần áo vào. Thôi thì mặc đồ vào là chẳng ai thấy gì nữa.

Lúc ăn cơm tối, mợ cả Lý Xuân Hoa cứ nhìn chiếc quạt điện mà trầm trồ mãi.

“Thời buổi này đúng là lần đầu mợ thấy có người chưa đính hôn mà đã cứ đòi mua đồ cho đối tượng đấy. Mà lại còn toàn mua đồ giá trị lớn nữa chứ. Kiều Kiều nhà mình đúng là số hưởng.”

Lôi Hải Quân thì lại cau mày: “Mẹ ơi, hay là mình đi nghe ngóng xem thằng nhóc đó có cái bệnh gì khó nói không, nên mới sợ không lấy được vợ mà vung tay quá trán thế?”

Bà ngoại Lâm sững người, rõ ràng bà chưa từng nghĩ đến phương diện này.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc