Lâm Lê nâng mi lên: “Cô chính là Getzl Nam Hoan? Tôi là lính gác đến đón cô về tinh cầu thủ đô, không cần nhìn tôi một cách đề phòng như vậy."
"Đúng rồi." Lâm Lê quét mắt nhìn mèo trắng nằm trên bụng tinh thần thú của mình, nhìn sao cũng cảm thấy kỳ quái nhưng vẫn xem nhẹ đi: "Chú mèo này của cô nhìn không giống chủng loại đắt giá lắm, 3000 vạn tinh tệ bản cho tôi được không?"
"Còn có, cô tiêm thuốc ức chế đi, cô không biết hương vị người dẫn đường trên người cô rất nồng sao?"
Nam Hoan bị hai vấn đề Lâm Lê liên tiếp đưa ra làm ngu người, hai vấn đề này sao cái nào nghe cũng kì quái vậy?
Nam Hoan ôm chặt hệ thống, tuy rằng vẫn sợ con sư tử lớn đang đặt mèo trắng của cô trên bụng chơi đùa sau lưng Lâm Lê nhưng vì tinh thần thú của bản thân, cô chỉ có thể cố gắng cứng rắn.
"Đó là tinh thần thú của tôi, tôi không thể bán, còn có, lúc tôi bị hải tặc tinh tế bắt cóc đã tiêm thuốc ức chế, hiện tại còn chưa quá ba ngày!"
Cho nên hiện tại cô hoàn toàn không nằm trong kỳ động dục, muốn vu khống cô quyến rũ hắn thì cũng phải tìm một bằng chứng khác thuyết phục hơn chứ! Đây là vai nữ ác độc thích nhằm vào nam chủ sao?
Quả nhiên nữ xứng ác độc hận nam chủ đều do nam chủ sai, Nam Hoan ôm chặt hệ thống, sợ giây tiếp theo hệ thống cũng bị sư tử kia cướp mất.
Bất quá cũng may sư tử kia không phản ứng gì nhưng ngược lại phản ứng của Lâm Lê lại hơi lớn.
Lâm Lê dùng sức ngửi ngửi hương vị trong không khí, trừ mùi rác rưởi đúng là còn một hương thơm dẫn đường thanh đạm mà.
Bởi vì giữa lính gác và dẫn đường có một lực hấp dẫn tự nhiên nên Lâm Lê có thể khẳng định, đó chính là hương vị của người dẫn đường, hơn nữa chính là tỏa ra từ trên người Nam Hoan.
Mắt thấy Lâm Lê lâm vào trầm tư, Nam Hoan cũng không dám mở miệng nữa, chỉ có thể đứng cách Lâm Lê xa xa kêu gọi tinh thần thú của mình: "Bảo bối ngoan! Mau trở lại!"
Sư tử có cái bờm rậm rạp liếc Nam Hoan một cái rồi thả mèo con xuống một cách cực kỳ miễn cưỡng.
Mà mèo trắng lại không hề lưu luyến, đệm thịt vừa chạm đất đã phi vào ngực Nam Hoan, lưu lại sư tử phát ra tiếng gừ gừ khó giải thích ở đó.
"Cô Diệp Na, nếu cô không ngại nói, có thể mang vòng ức chế này lên không"
Mạc Uyên tận lực đứng thật xa rồi đưa vòng ức chế trong tay cho tinh thần thú của mình, để nó đưa đến cho Diệp Na.
Rốt cuộc, lính gác sẽ bị tin tức tố ảnh hưởng nhưng tinh thần thú thì không.