Nam Hoan thấy hai người kia đánh nhau xong, người còn đứng bắt đầu rửa tay, còn tưởng chính mình tránh được một kiếp nhưng không nghĩ tới giây tiếp theo, liền đối diện với ánh mắt của đối phương.
Rõ ràng cách xa như vậy nhưng Nam Hoan hoàn toàn xác định đối phương thật sự đang nhìn cô. Ngay từ đầu hắn đã phát hiện cô trốn ở đây.
Mèo trắng cũng nhảy vào ngực Nam Hoan và run bần bật với hệ thống, nhìn người kia tới gần.
"Bảo Bối, làm sao bây giờ, không thì chúng ta chạy ngay đi?" Giọng của hệ thống mang theo cả âm rung.
Nam Hoan cảm thấy chân mình hình như cũng đang run: "Không, hình như không được, người kia hẳn là một lính gác rất lợi hại, tinh thần lực kia áp chế mạnh quá, tôi không đi nổi."
Lâm Lê dựa vào thị lực xuất sắc nên nhìn thấy rõ hai chân Nam Hoan đang run rẩy, hẳn cười nhạo một tiếng, còn chưa kịp tới gần làm gì thì không ngờ một tinh thần thú luôn đứng quan sát bên cạnh quan sát của hắn đột nhiên xông ra.
Mà mục tiêu của nó bất ngờ lại là hướng của Nam Hoan.
Nãy vì cách khá xa cộng thêm đống rác phía trước che mắt nên Nam Hoan không nhìn thấy tinh thần thú của Lâm Lê, chính là không nghĩ tới vừa mới đối mắt được vài giây thì một cái bóng màu vàng đột nhiên nhảy vọt tới.
Tuy Nam Hoan là người dẫn đường cấp C, cấp bậc tinh thần lực không đáng nhắc tới so với cấp S nhưng là vẫn miễn cưỡng thấy được quỹ đạo di chuyển của tinh thần thú kia.
Nhưng thấy thì thấy, còn phản ứng thân thể là phản ứng thân thể.
Cho nên, tròng mắt Nam Hoan nhìn tinh thần thú không rõ dáng vẻ nhảy vọt lại đây, nhìn nó đẩy đống rác trước mặt cô ra rồi trực tiếp há cái mồm to như chậu máu--
Ngậm mèo trắng trong ngực cô đi.
Nam Hoan nháy mắt một cái, mèo trắng của cô đã cách cô hơn trăm mét.
Kia chính là tinh thần thú sao!
Nếu bé mèo kia xong đời thì cô cũng xong đời!
Nghĩ vậy Nam Hoan cũng không rảnh lo chân mềm nữa, cô ôm hệ thống đứng dậy nghiêng ngả lảo đảo chạy qua: "Trả nó lại cho tôi-."
Lại nói, tại sao dù là thời đại tinh tế thì tố chất cơ thể cô vẫn kém như vậy, tại sao ngồi xổm lâu vẫn bị tê chân thế này?
Lâm Lê biết tinh thần thú của mình có chút ý thức riêng nhưng không nghĩ tới nó sẽ chủ động "Đi săn".
Nhìn Nam Hoan chạy đến trước mặt, lại nhìn nhìn mèo trắng tinh thần thú của mình ngậm trong miệng và mèo xám trong tay Nam Hoan.
Lâm Lê rốt cuộc cũng hiểu rõ, chắc tinh thần thú của Nam Hoan là mèo xám, sau đó sợ mèo xám cô đơn nên nuôi một mèo trắng chơi cùng mèo xám.
Thật là ngây thơ, tinh thần thú căn bản không cần đồng bọn.
Nhưng mà cũng may mắn thật, rõ ràng đã bị hải tặc tinh tế bắt cóc mà mèo trắng nên được chăm sóc kỹ lưỡng này vẫn còn sống được, đúng là kỳ tích.
Nghĩ đến hẳn là món quà nữ thần số mệnh tặng hắn rồi.