Diệp Na nhận vòng ức chế, vừa định sờ sờ con sói bay trước mặt thì bị Mạc Uyên ngăn cản ngay lập tức: "Cô Diệp Na, xin đừng chạm vào tinh thần thú của tôi, nó có ý thức của mình, sợ là sẽ xúc phạm tới cô."
Diệp Na nghe vậy nên đành thu tay về, một bên đeo vòng ức chế một bên xin lỗi: "Ngượng ngùng, tôi không biết đó là tinh thần thú của anh, bất quá, tinh thần thú là cái gì?"
Mạc Uyên ở phía trước lập tức hiểu được người dẫn đường cấp S không biết từ đâu đến này có thể đến từ một không gian khác nên không quen thuộc với nhiều thứ ở đây.
Bởi vậy, Mạc Uyên cũng nhịn tính tình xuống giải thích về tinh thần thú cho Diệp Na.
"Lạ thật, sao vẫn còn mùi hương thế này?" Đường Thần Nguyệt đứng cạnh Mạc Uyên ngửi ngửi hương vị trong không khí, kỳ quái mà đặt câu hỏi.
Bởi vì Đường Thần Nguyệt lên tiếng nên Mạc Uyên cũng ngửi ngửi không khí thử.
Giống như thật sự còn tin tức tổ vương vấn xung quanh, bất quá cũng không khiến hai người phản ứng lớn lắm.
Đường Thần Nguyệt nhìn vòng ức chế trên tay Diệp Na, cứ cảm thấy không đúng chỗ nào, kia chính vòng ức chế mới nhất của sở nghiên cứu. Cho dù Diệp Na là người dẫn đường cấp S thì chiếc vòng này cũng không trở nên vô dụng vậy chứ?
"Không cần nhìn, nguồn gốc của hương dẫn đường đó nằm ở đây."
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau, Mạc Uyên và Đường Thần Nguyệt quay lại liền thấy Lâm Lê ôm ai đó trong ngực đang chậm rãi hạ xuống.
Chờ khi Lâm Lê tắt trang bị đẩy mạnh động lực trên chân thì Mạc Uyên và Đường Thần Nguyệt mới thấy rõ người trong ngực hắn.
Nhìn qua dáng người thực nhỏ xinh, diện mạo cũng giống hình ảnh Sở Quản Lý gửi đến nhưng chắc vì lưu lạc trên tinh cầu rác thải này mấy ngày nên trên người và mặt đều dơ hề hề.
Bất quá trừ bỏ điểm này thì còn lại hoàn toàn phù hợp với ấn tượng về người dẫn đường trong trí nhớ của họ.
Quả nhiên, Lâm Lê vừa rơi xuống đất Nam Hoan liền giãy giụa nhảy xuống rồi vọt tới chỗ sư tử lớn phía sau hắn ôm lấy mèo trắng đang nằm bò trên lưng sư tử và mèo xám đang bị nó ngậm trong miệng vào lòng.
Nếu không phải vì Lâm Lê nói cô không thể ôm tinh thần thú và hệ thống trong ngực, như vậy sẽ cản tầm nhìn của hắn thì cô sẽ không bao giờ cho phép sư tử tới gần hệ thống và tinh thần thú của mình đâu!
Nhìn qua, quả nhiên phi thường không khách khí.
Mạc Uyên và Đường Thần Nguyệt liếc nhau, hơi có chút vui sướиɠ khi người gặp họa. Mạc Uyên đến gần Lâm Lê mở miệng: "Lâm Lê, lần này chúng ta đi vội, sao cậu lại mang theo được nhiều quần áo như vậy?"
Tuy ba người chỉ đi tinh hạm với nhau mười lăm ngày nhưng cả Mạc Uyên và Đường Thần Nguyệt đều khiếp sợ với tốc độ thay quần áo của Lâm Lê.
Lại nói, thì ra tài lực của Thương hội Tinh tế vẫn vượt xa tưởng tượng của họ rất nhiều.
Rốt cuộc dù là thời đại tinh tế, các tinh cầu thông hành với nhau nhưng không thể không thừa nhận trang phục du hành vẫn không phải rẻ.