Mấy ngày nay, Hoắc Nhẫn đã học được rất nhiều thứ từ thầy Chung.
Bài kiểm tra vẫn là cùng một bài hát, trùng hợp lại chính là ca khúc Giang Bắc của Mai Hành mà cậu từng nghe qua.
Cùng một bài hát nhưng khi được hát bởi những người khác nhau thì sự khác biệt có thể rất lớn, từ cách phát âm, chuyển giọng, cho đến cách luyến láy và xử lý âm cuối. Khi so sánh, có thể dễ dàng nhận ra liệu người đó đã qua đào tạo hay chưa.
Cậu nghe thầy Chung giảng giải rồi điều chỉnh từng chút một, ngày càng tiến gần hơn đến cách hát tiêu chuẩn, nhưng hôm nay đột nhiên bị nhắc nhở như vậy, cậu lại cảm thấy hơi hoang mang.
“Không phải tôi nói em hát không tốt, mà là không có cảm xúc.” Thầy Chung nói: “Em tiến bộ rất nhanh về mặt kỹ thuật và cách lấy hơi, nhưng lại thiếu cảm xúc.”
“Bài hát này nói về sự chia ly của những người yêu nhau, giai điệu mênh mang, cảm xúc phức tạp, phải hiểu được tình cảm thì mới có thể truyền tải được.”
Người đàn ông quét mắt nhìn cậu, suy nghĩ rồi nói: “Nhưng em còn nhỏ, trông cũng không giống đứa trẻ yêu sớm, không thể hiện được cũng bình thường.”
Không khí tiết học của thầy Chung lúc nào cũng thoải mái, có học viên bên cạnh giơ tay hỏi: “Thầy ơi, vậy có phải chưa yêu bao giờ thì không hát được tình ca đúng không ạ?”
Mọi người dưới sân khấu cười ồ lên.
Thầy lại rất nghiêm túc, gõ bàn, hắng giọng nói: “Nếu không có kinh nghiệm trong mấy chuyện này thì quả thực chỉ có thể theo đuổi kỹ thuật thôi.”
Ông vẫy tay ra hiệu cho Hoắc Nhẫn trở về chỗ ngồi.
“Em có ít kinh nghiệm, nghe không hiểu cũng là bình thường, có lẽ trong lòng chẳng có câu chuyện nào.”
Hoắc Nhẫn nhíu mày, cúi đầu chào rồi lặng lẽ xuống sân khấu.
“Thầy ơi thầy ơi, vậy bọn em xin nghỉ ra ngoài yêu đương rồi quay lại học được không ạ?”
“Hahaha, đợi một chị gái online làm mối tình đầu!”
“Cũng không nhất thiết phải yêu đương.” Thầy Chung đang nghĩ xem nên giải thích cho bọn họ thế nào: “Ít nhất phải từng rung động.”
“Có rung động rồi mới bắt đầu hiểu được.”
Trước mắt, Hoắc Nhẫn chưa từng rung động với ai cùng lứa tuổi. Mười năm gần đây cậu chỉ chuyên tâm học hành, không quan tâm bạn nữ trong lớp trông thế nào.
Nhưng khi nhận được thông báo biến động số dư ngân hàng, cậu lại thấy vô cùng rung động.
Kỳ kiểm tra tháng Bảy vừa kết thúc, thành tích vừa được công bố, thì trợ cấp cũng được phát, không nhiều không ít vừa đúng 1500 tệ.
Đây là lần đầu tiên cậu nhận được tiền lương, số tiền này tương đương một tháng lương ngày trước của mẹ.
Hoắc Nhẫn cầm điện thoại nhìn rất lâu, đúng hôm đó lại được nghỉ, thế là cậu chạy một mạch đến bệnh viện.
Mỗi ngày, cậu bé đều nhảy dây hai tiếng đồng hồ rất quy củ, bất giác thể lực đã tốt hơn rất nhiều, lúc chạy đến bệnh viện, tuy cậu đồ nhiều mồ hôi nhưng hơi thở vẫn ổn định.
Cậu siết chặt điện thoại, chạy thẳng đến khu nội trú. Vài y tá thấy cậu đến còn chào hỏi.
“Hoắc Hoắc đến rồi à?”
“Thủ khoa nhỏ vào trường nào rồi đó?”
Hoắc Nhẫn vội vàng chào họ, rẽ vào hành lang rồi chạy đến trước cửa phòng bệnh số 14, lau khô mồ hôi, gõ cửa bước vào.
Dì Lục là người chứng kiến quá trình trưởng thành của cậu, tuy hai người không có quan hệ huyết thống, nhưng lại có mối ràng buộc rất sâu sắc.
Dì Lục và mẹ cậu là bạn thân, từ việc giúp mẹ trong vụ kiện ly hôn, lo liệu hậu sự cho bà, đến việc sau này dì Lục nhiều lần đi họp phụ huynh và nộp học phí cho cậu, là người thân cuối cùng trên thế giới này của cậu.
Nhưng một người tốt như vậy, một năm trước lại mắc bệnh nhiễm trùng đường tiểu, giờ chỉ có thể dựa vào việc thở oxy và lọc máu để duy trì sinh mạng.
Bác sĩ Hồ vừa hay có mặt ở bên cạnh để kiểm tra định kỳ, thấy Hoắc Nhẫn đến bèn gật đầu: “Dạo này, tình trạng của dì Lục cháu khá ổn định, không cần lo lắng quá.”
Sắc mặt dì Lục nhợt nhạt, tựa vào gối, giọng nói rất nhỏ.
Bà giấu tay mình đi, không muốn để cậu nhìn thấy những vết kim tiêm và vết bầm.
“Hoắc Hoắc đến rồi à?”
Hoắc Nhẫn lấy nước, lau sạch tủ đầu giường và giường bệnh cho bà, rồi dọn dẹp phòng bệnh cẩn thận, để ánh nắng rực rỡ chiếu vào.
Người phụ nữ tỏ ra áy náy: “Học bổng của cháu, không nên đưa cho dì…”
“Dì Lục,” Hoắc Nhẫn ngừng tay nói: “Dù dì không đồng ý, cháu cũng sẽ dùng nó để đóng tiền thuốc và viện phí cho dì.”
“Cháu vừa nhận lương rồi, được 1500 tệ.” Cậu đứng thẳng người, nở nụ cười rạng rỡ: “Thầy giáo bảo cháu tiến bộ rất nhanh, có hy vọng được vào nhóm nhạc.”
Thật ra cậu không tự tin lắm, nhưng vẫn muốn để dì Lục yên tâm.
Dì Lục kéo cậu ngồi xuống bên cạnh, ngẩn ngơ vươn tay chạm vào gương mặt cậu.
“Người mẹ cháu lo lắng nhất… là cháu.”
“Kiếm được tiền thì đừng tiêu linh tinh, đừng để bố cháu biết, nhất định phải tự chăm sóc tốt cho bản thân.”
Thiếu niên ngồi với bà một lúc, lại cảm ơn vài bác sĩ và y tá, sau đó chạy một mạch về công ty.
Buổi sáng vừa thi xong, buổi tối đã có kết quả.
Dù đang ở công ty giải trí, nhưng việc thi cử vẫn rất giống hồi học cấp hai, chỉ có điều đa số là phỏng vấn trong các phòng nhỏ.
Học viên ngồi kín giảng đường, năm giáo viên ngồi hàng ghế đầu tiên, trên màn hình bắt đầu hiển thị kết quả.
“Hạng nhất, Long Già, tổng điểm môn chính và môn tự chọn là 560, Long Già đạt 540 điểm.”
“Cùng đứng nhất còn có Bạc Quyết, cũng đạt 540 điểm.”
Học viên vỗ tay rần rần, quay đầu tìm vị trí của hai người họ trong đám đông.
Hai thiếu niên cao ráo nhìn nhau cười, rồi tiếp tục xem màn hình.
Hôm nay là kỳ thi loại 140 lấy 110, chỉ cần vào top 110 là có thể ở lại tiếp tục học tập.
Bảng xếp hạng từ từ hiện ra, càng về sau, càng có nhiều người chắp tay âm thầm cầu nguyện.
“Hạng 62, Hoắc Nhẫn.” Cô giáo Aya hơi do dự khi đọc đến đây, nhưng vẫn đọc tiếp: “Hai môn tự chọn đều đạt điểm tuyệt đối, không tệ.”