Hoắc Nhẫn cảm thấy quả thực nơi này có quá nhiều nhân tài ẩn dật
So với những người ở đây, danh hiệu thủ khoa kỳ thi trung học của cậu… cơ bản chẳng đáng nhắc tới.
Cậu nhìn cây đàn piano lớn một lúc rồi thành thật nói: "Tôi muốn học với cậu."
"Nhưng tôi có một điều kiện." Thiếu niên đáp: "Tôi không dạy kẻ ngốc."
Hoắc Nhẫn bật cười: "Tôi không phải kẻ ngốc."
"Chuyện đó là do tôi quyết định." Thiếu niên nhíu mày: "Nếu cậu tỏ ra một chút ngu ngốc thôi, tôi cũng lười dạy tiếp."
"Được thôi, thầy giáo."
"Là thầy Bạc." Người kia sửa lại: "Tôi tên là Bạc Quyết."
Cậu ta lấy ra một sợi dây buộc tóc màu xanh biển, cột gọn mái tóc dài của mình lại, nghiêm túc nói: "Hôm nay thử học một buổi trước đã."
Bạc Quyết cầm theo tờ đơn đăng ký đến đây, tiện tay lật mặt sau của tờ giấy rồi vẽ một khuông nhạc lên trang giấy trắng, chẳng hề lo lắng rằng giáo viên sẽ trách phạt.
Hoắc Nhẫn nhìn thái độ tùy tiện của cậu ta với đơn đăng ký, cũng đoán ra đây chính là "học viên nội bộ" mà mọi người vẫn hay nhắc đến.
Chắc là một vị Phật mà công ty mời đến.
Vị Phật biết chơi piano này vẽ xong khuông nhạc, rồi tự mình giảng giải về nhạc lý nhập môn, từ trường độ, tên nốt theo cách đọc (do, re, mi,...), tên nốt nhạc lý (A, B, C...) cho đến các loại ký hiệu, không cho Hoắc Nhẫn thời gian tạm dừng để tiêu hóa kiến thức đã bắt đầu quay sang cây đàn giảng tiếp về vị trí các phím, tốc độ nói nhanh như đang đọc thực đơn.
Sau khi giảng xong, cậu ta nhướng mày nhìn Hoắc Nhẫn, dường như rất nghiêm túc lại có chút hời hợt: "Có chỗ nào không hiểu không?"
"Không có." Hoắc Nhẫn đáp: "Tôi hiểu hết rồi."
Bạc Quyết tỏ vẻ “quả nhiên là vậy”, xoay chiếc bút bi rồi vẽ thêm một khuông nhạc lên mặt sau tờ đơn đăng ký, nhanh chóng điền vài nốt nhạc lên đó: "Cậu đọc đi."
Trong đầu Hoắc Nhẫn đã hình dung ra hình ảnh tương ứng, chỉ cần đọc theo ký hiệu bên cạnh là được: "Do, Sol, Fa, Si."
Bạc Quyết không tin, xoay đầu bút lại, chỉ vào phím đàn: "Cậu chơi gam D trưởng đi.”(Gam là một tập hợp các nốt nhạc được sắp xếp theo thứ tự cao dần hoặc thấp dần theo một quy tắc nhất định.)
Hoắc Nhẫn bắt chước động tác của cậu ta, đặt cả mười ngón tay lên phím trắng, từng đầu ngón tay lần lượt ấn xuống, trông giống như một con rối được lên dây cót.
Bạc Quyết nhìn một lúc, cảm thấy lăn tăn: "Đầu óc khá thông minh, nhưng tay thì vụng quá."
"Vậy cậu còn định dạy tiếp không?"
Bạc Quyết suy nghĩ một lúc, rồi xoay người vào phòng nhạc bên cạnh, lấy một quyển "Little Thompson 1" in đầy hình chú lùn hoạt hình, mở sách như đang mở một gói mì ăn liền, rồi đặt trên giá, nghiêm túc nói: "Nhìn tay tôi, đừng nhìn bản nhạc. Ghi nhớ cách tôi di chuyển cổ tay và ngón tay."
Sau đó, vị thiên tài dương cầm này thật sự bắt đầu biểu diễn những bài nhạc nhập môn cho trẻ em cho cậu nghe, thái độ nghiêm túc như thể đang biểu diễn trong một buổi hòa nhạc chuyên nghiệp.
Những trang đầu tiên của quyển sách nhạc chỉ có một hai nốt nhạc mỗi ô nhịp, về sau số lượng nốt tăng dần, bản nhạc cũng dần có giai điệu, toàn là những bài nhạc thiếu nhi hay phát ra từ những chiếc xe thú nhún trong siêu thị.
Bạc Quyết bắt đầu dạy đàn thì không để ý đến phản ứng của người khác. Cậu ta đàn xong hết trang này đến trang khác, từ "Chiếc đồng hồ lớn của ông nội”, liên tục đàn cho đến bài "Vũ khúc waltz của công chúa" ở trang cuối cùng. Giữa chừng có mấy thực tập sinh đi qua tò mò ghé vào xem, nhưng cả hai người họ đều không phát hiện ra.
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn cậu: "Cảm thấy khó không?"
Hoắc Nhẫn khựng lại một lúc, xem xét lại tất cả hình ảnh trong đầu rồi xác nhận: "Hình như tất cả bản nhạc đều không cần chơi bằng hai tay hả?”
"Quyển đầu tiên đều vậy." Bạc Quyết đưa sách cho cậu: "Tám giờ tối mai gặp lại ở đây, tự luyện đi."
"Được."
Trước khi rời đi, Hoắc Nhẫn mới nhớ đến chuyện đơn đăng ký: "Cậu định chọn môn nào?"
Bạc Quyết vẫn đang nhìn khuông nhạc phía sau tờ đơn: "Tùy tiện thôi."
Hoắc Nhẫn và cậu ta không cùng một nhóm, nên khi đưa ra quyết định, cậu rất thận trọng.
Mặc dù trong cuộc họp, công ty tuyên bố "tất cả thực tập sinh đều cạnh tranh công bằng", nhưng rất nhiều người đã học thanh nhạc và vũ đạo nhiều năm trước khi vào đây, vạch xuất phát vốn dĩ đã khác nhau.
Cậu cố gắng giảm sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất, đồng thời bắt đầu xây dựng hồ sơ thông tin trong đầu, lần lượt ghi nhớ diện mạo và tên của tất cả đối thủ trong nhóm, cố gắng dự đoán thứ hạng.
Nhất định phải tìm được vị trí của mình, nhìn rõ mối đe dọa và khoảng cách.
Ba người bạn cùng phòng thấy đứa trẻ này lầm lì ít nói nên cũng không trò chuyện với cậu nhiều. Buổi tối họ đứng trước gương luyện vũ đạo đường phố đã học từ trước, vừa lắc lư vừa tán gẫu về những tin tức giải trí mới nhất.
Tiết học chính đầu tiên vào ngày hôm sau là vũ đạo, kéo dài hai tiếng đồng hồ liên tục mà không có thời gian nghỉ giữa chừng.
Khi Hoắc Nhẫn đến lớp, cậu cảm thấy bầu không khí có gì đó không đúng lắm.
Không chỉ một nhóm học viên đang vây quanh một người để xin chữ ký, mà ngay cả hai trợ giảng mà cậu từng thấy trước đó cũng tỏ ra bồn chồn ngại ngùng, cầm sổ tay đứng bên cạnh che miệng cười.
Cậu lách qua họ để tìm vị trí đứng của mình, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn rõ khuôn mặt của người đứng giữa vòng vây.
Bùi Như Dã.
Chính là người đã nhặt được cậu ở bãi đỗ xe ngày hôm đó.
Tiếng chuông vào lớp vừa vang lên, Bùi Như Dã vỗ tay vài cái, trợ giảng lập tức hô lớn: “Vào lớp rồi! Thu dọn hết những thứ không liên quan, tất cả về chỗ!”
Các thực tập sinh nhanh chóng tản ra, đứng vào vị trí, ánh mắt nhìn lướt qua những người khác qua tấm kính lớn sát đất, vẻ mặt ít nhiều không được tự nhiên lắm.
“Hôm nay, tổng huấn luyện viên, thầy Bùi, sẽ trực tiếp lên lớp.” Trợ giảng cất cao giọng: “Thầy có quyền phủ quyết trực tiếp, tốt nhất các bạn hãy cố gắng tập trung nghe giảng!”
Bùi Như Dã cũng gật đầu, hoàn toàn không có ý định giảng bài, chỉ nhìn trợ giảng rồi nói: “Phát dây nhảy cho họ.”
Vừa nghe hai chữ “dây nhảy”, có người tái cả mặt, rõ ràng là nhớ lại buổi sáng đau khổ dài đằng đẵng trong buổi sơ tuyển.
Các trợ giảng dẫn học viên khiêng thùng đến, lần lượt phát dây nhảy cho bọn họ.