Đã có được lời hứa mong muốn, nhưng Quỳnh cảm thấy vẫn chưa đủ, dù sao thì người này cũng quá thật thà, phúc hậu.
“Không giúp? Người ngoài không giúp, anh còn có thể cứng lòng được, nhưng em trai anh thì sao? Đất đai là của cha mẹ anh để lại, hoa màu trồng ra cậu ta nói cậu ta có phần, anh dám không cho à? Anh đừng quên, lòng tham của con người là không đáy, anh càng nhượng bộ, người ta càng lấn tới.”
Lời này khiến Đại phải suy nghĩ, trán anh nhăn lại, trong đầu hiện lên hình ảnh người em trai mà anh đã bao bọc từ nhỏ. Cuối cùng anh quyết định: “Em à, đợi thu hoạch vụ mùa xong, anh sẽ chia ruộng đất. Lúa đã trổ bông rồi, công sức bao tháng ngày, không thể bỏ dở, nhưng sau vụ này, ai làm nấy ăn.”
Quỳnh trong lòng vô cùng đắc ý, nhưng cô không để anh nhìn ra, càng không thừa nhận mình có chút xấu xa.
Thế là cô liếc mắt, hàng mi dài khẽ chớp che giấu tia sáng tinh quái: “Chuyện của anh, anh tự xem mà lo liệu, tôi không quan tâm nhiều thế. Miễn sao anh đừng để bản thân chịu thiệt thòi là được.”
Thấy sắc mặt của Quỳnh đã dịu đi, lòng Đại cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn. Anh đã biết từ lâu rằng em trai và em dâu quá lười biếng, chỉ là trước đây anh cảm thấy một mình mình có sức, chăm sóc được năm nào hay năm ấy, coi như thay cha mẹ lo cho em.
Thực ra, ngay từ khi cứu được Quỳnh, anh đã quyết định rồi. Anh không thể để vợ mình phải chịu khổ cùng mình gánh vác cả gia đình em trai mãi được.
Để dỗ dành Quỳnh, Đại dùng hết mọi cách, đem tất cả chuyện ngồi lê đôi mách trong làng ra kể cho cô nghe, từ chuyện nhà ai mất gà đến chuyện con trâu nhà ai đi lạc, mãi đến khi Quỳnh tủm tỉm cười, anh mới cùng cô ra bờ suối tắm gội.
Con suối Vây không quá sâu, nhưng vẫn có những đoạn nước xiết, chảy róc rách qua những tảng đá mòn nhẵn thín.
Hai người một trước một sau đi xuống bờ kè, tiếng côn trùng rên rỉ trong bụi cỏ ven đường nghe thật vui tai. Đại cẩn thận chỉ vào một chỗ nước lặng, được bao bọc bởi những tảng đá lớn rồi nói:
“Em à, em tắm ở đây nhé, chỗ này ban ngày có nắng chiếu vào, đá giữ nhiệt, đến tối nước vẫn còn ấm, lại khuất gió, không sợ bị lạnh.”
Quỳnh nghe xong thầm nghĩ anh đúng là ngốc hết thuốc chữa, nước suối chảy liên tục từ thượng nguồn xuống, hơi ấm ban ngày sớm đã trôi đi mất rồi, giờ này mà còn ấm sao được?
Nhưng sự nhiệt tình và ân cần của anh khiến cô không nỡ từ chối, cô bèn đưa chân xuống thử và kinh ngạc thốt lên:
“Nước suối ấm thật này!”
Tháng bảy ở vùng sơn cước, ban ngày tuy nóng như thiêu như đốt nhưng đêm xuống lại mát mẻ hơn nhiều, hơi nước bốc lên lành lạnh. Nếu thật sự ngâm mình trong dòng suối lạnh thì không tốt cho cơ thể vốn đang yếu ớt của cô lúc này. Nhưng lạ thay, vũng nước nhỏ này lại có độ ấm kì lạ, có lẽ do địa thế đặc biệt giữ nhiệt.
Quỳnh không cởi đồ ngay mà ngồi thẳng xuống giữa dòng, để làn nước len lỏi qua lớp vải, nước suối không sâu cũng không cạn, vừa ngập đến cổ cô.
Đêm ở bờ suối vốn không sáng sủa gì, dù trên trời vẫn còn vầng trăng khuyết treo lơ lửng, thì cả mặt nước cũng chỉ mờ mờ ảo ảo một màu xám bạc, phản chiếu những bóng cây loang lổ.
Quỳnh đưa tay cởi chiếc áo ngoài ướt sũng, trên người chỉ còn lại chiếc yếm nhỏ, làn da trắng ngần nổi bật trong đêm tối. Cô lấy nắm lá bồ kết mà Đại hái bên bờ suối vò nát, mùi hương thảo mộc hăng hăng dịu nhẹ lan tỏa, đợi bọt nổi đầy tay thì bắt đầu gội đầu.
“Ùm... ùm... ùm...” Một loạt tiếng nước văng lên mạnh mẽ, phá tan sự tĩnh lặng. Quỳnh ngẩng đầu, vuốt nước trên mặt, bất giác nuốt nước bọt...
Dưới ánh trăng, người đàn ông không một mảnh vải che thân hiện ra cách đó không xa, vóc dáng của anh hệt như một pho tượng đồng đúc, từng thớ thịt cuộn lên đầy sức mạnh.
Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng, cánh tay cường tráng có thể nâng cả tảng đá, cơ bắp săn chắc và đường nhân ngư quyến rũ ẩn hiện dưới làn nước... Thân hình của người đàn ông này phải nói là tuyệt phẩm của tạo hóa!
Phát hiện mình đang nhìn Đại không chớp mắt, tim đập thình thịch, Quỳnh lập tức thẹn quá hóa giận:
“Anh chạy qua đây làm gì? Cút sang bên kia! Ai cho phép anh lại gần?”
Nghe giọng điệu của Quỳnh, Đại mừng thầm trong bụng, chắc chắn là cô xấu hổ rồi! Ánh mắt cô nhìn anh vừa rồi, rõ ràng là có chút si mê.
Anh thích lắm, thích vô cùng dáng vẻ tràn đầy sức sống, vừa e thẹn vừa đanh đá này của cô!
Đại giả ngốc, cười hề hề: “Em à, anh qua gội đầu giúp em. Tóc em dài, gội một mình vất vả...”
Gội đầu?
Gội cái đầu anh thì có!
Anh cứ thế vác “khẩu đại bác” chĩa thẳng vào người khác mà bảo là đến gội đầu giúp, chứ không phải đến gây chiến à? Rõ ràng là có ý đồ đen tối!
Nhìn “khẩu đại bác” đang ngẩng cao đầy kiêu hãnh, Quỳnh thấy mình lại ngây người ra nhìn, mặt cô nóng bừng lên, cô thật sự nổi giận té nước về phía anh: “Còn không cút đi, tôi phế anh bây giờ! Đừng tưởng tôi không dám!”
Quỳnh thẹn quá hóa giận rồi sao?
Đại đảo mắt, lại cố tình ưỡn người về phía trước, khoe ra vòm ngực rộng lớn, thấy mắt Quỳnh như muốn lồi cả ra, anh bật cười sảng khoái rồi ngã người xuống suối, lộn vài vòng trong nước tạo nên những con sóng nhỏ:
“Em à, anh cút đi rồi đây... Em đừng giận, anh đi ngay.”
Thấy người đàn ông to lớn thô kệch mà lại có lúc hài hước, trẻ con như vậy, Quỳnh chỉ biết câm nín, lắc đầu ngán ngẩm.
Anh trâu đất này, anh đến đây diễn trò khỉ đấy à?
Có lẽ vì thật sự sợ Quỳnh nổi giận sẽ không cho anh lại gần nữa, Đại ngoan ngoãn tắm gội cách cô hơn một mét, kỳ cọ thật mạnh như muốn trút bỏ hết bụi bặm.
Chỉ là ánh mắt anh thỉnh thoảng lại liếc sang, sáng rực trong đêm như một con sói đang rình chờ cừu non ngủ gật, đầy vẻ thèm thuồng nhưng cũng đầy sự trân trọng:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa tôi chọc mù mắt chó của anh!” Quỳnh mắng nhưng giọng điệu đã bớt gay gắt hơn.
“Ha ha ha...” Đại bỗng phá lên cười lớn, tiếng cười vang vọng cả một khúc suối: “Em à, sao em nói chuyện giống tướng cướp thế? Anh chỉ nghe thầy kể ngày xưa trên núi Phượng có không ít giặc cướp, chuyên chặn đường trấn lột, sau này thời buổi thái bình mới không còn nữa. Cách em nói chuyện hung dữ sao mà giống họ thế nhỉ?”
Gã này đúng là đồ thiếu đòn mà!
Dám nói cô là giặc cướp?
Trên đời này có nữ giặc cướp nào xinh đẹp, da trắng môi đỏ như cô không?
Nếu giặc cướp ai cũng xinh đẹp như cô, người ta đã chẳng tìm đại gia nào đó để sống sung sướng, ăn ngon mặc đẹp, ai lại lên núi làm người rừng, ăn hang ở lỗ làm gì?
Anh không biết thế nào mới là giặc cướp thật sự đúng không?
Tôi cho anh mở mang tầm mắt, xem thế nào mới gọi là giặc cướp!