Quỳnh lật người lao tới, bơi nhanh như một con rái cá, tức thì đè Đại ngã xuống nước, rồi dạng chân ngồi lên hông anh, hai tay nhấn vai anh xuống dòng nước mát lạnh...
Hai người nô đùa một trận dưới suối, tiếng cười nói, tiếng nước văng tung tóe làm xao động cả màn đêm tĩnh mịch. Về đến nhà, Quỳnh mệt lả, toàn thân rã rời nhưng tinh thần lại sảng khoái, cô đặt lưng xuống chiếc giường tre cọt kẹt là ngủ say.
Đầu thu, về đêm trong làng đã se lạnh, tiếng côn trùng rỉ rả bên ngoài vách đất. Cô bị buồn tiểu nên tỉnh giấc, mơ màng mở mắt.
Nhìn thấy Đại đang tựa người vào góc tường đất lồi lõm, đầu gật gà gật gù, tay vẫn còn cầm chiếc quạt mo cau phe phẩy nhè nhẹ về phía giường, cô sững sờ.
Sao anh ấy lại ngủ thế này? Chẳng lẽ anh ấy đã ngồi đó quạt cho mình cả đêm sao?
Dù ban đêm không còn nóng như ban ngày, nhưng cái nóng oi ả, hầm hập của những ngày cuối hạ vẫn chưa qua hẳn, căn nhà dột nát, thấp tè này ngoài sự ngột ngạt ra còn có vô số muỗi vo ve bên ngoài chiếc màn rách lỗ chỗ.
Lòng Quỳnh khẽ rung động, một cảm giác ấm áp len lỏi vào tim, cô lay nhẹ vai Đại: “Này, Đại, anh vào giường ngủ cho đàng hoàng, không thì mai lại đau lưng mỏi gối đấy. Ngủ ngồi thế này sao chịu nổi.”
Đại đang ngủ say, bị Quỳnh đẩy giật mình tỉnh giấc, anh mơ màng dụi mắt, phản xạ tự nhiên cầm quạt lên phe phẩy mạnh hơn: “Em cứ ngủ đi, anh quạt cho em thêm chút nữa... Muỗi nhiều lắm, để anh đuổi cho.”
Quỳnh không phải người vô tâm, mấy đêm nay, lúc cô vừa chợp mắt, trong cơn mơ màng đều cảm nhận được luồng gió mát rượi, hóa ra là gã trâu đất này quạt cho cô.
Chỉ là cô vốn ngủ rất say do cơ thể còn yếu, một khi đã ngủ thì hiếm khi tỉnh giấc giữa chừng.
Nếu không phải tối nay uống hơi nhiều nước canh, cô cũng không biết gã ngốc này lại ngốc nghếch, si tình đến mức quạt cho mình gần cả đêm mà không than vãn một lời.
Nhìn dáng vẻ ngái ngủ nhưng vẫn cố tỏ ra tỉnh táo của Đại, nói Quỳnh không có chút suy nghĩ hay cảm động nào trong lòng là điều không thể.
Cô nhớ lại kiếp trước, khi mới về nhà ông nội, làng quê lúc ấy cũng còn lạc hậu lắm, điện đóm phập phù.
Nhà nào khá giả một chút thì có quạt điện cơ, chạy vù vù cả đêm.
Còn nhà cô, vì chữa bệnh cho người cha nuôi chưa một lần gặp mặt mà đã khánh kiệt, tài sản trong nhà đội nón ra đi hết.
Nếu không phải bà nội nấu ăn khéo, tần tảo sớm hôm, có lẽ những bữa cơm thiếu thốn dầu mỡ, độn khoai độn sắn đã chẳng thể nuôi cô lớn khôn được như vậy.
Việc có được những thiết bị hiện đại là điều không tưởng xa xỉ.
Mùa hè ở vùng châu thổ sông Hồng cũng nóng đến chết người, không khí đặc quánh lại, hồi nhỏ cô ham chơi chạy nhảy ngoài nắng nên mùa hè người lúc nào cũng đầy rôm sảy đỏ au.
Trời càng nóng, rôm sảy càng ngứa ngáy không yên, mỗi ngày sau khi tắm xong, bà nội lại hái một nắm lá mướp đắng ngoài vườn, giã nát lấy nước xanh lè bôi lên người cô, rồi dùng chiếc quạt mo cau lớn cắt từ bẹ cau già, không ngừng quạt cho cô, tiếng quạt phạch phạch đều đều đưa cô vào giấc ngủ. Có khi nửa đêm cô chỉ cựa mình một cái vì nóng là bàn tay đang say ngủ của bà lại giơ lên quạt tiếp...
Hồi nhỏ cô không hiểu sự kiên trì ấy khó khăn đến nhường nào, bà nội ban ngày vất vả cả ngày ngoài đồng, tối đến còn phải chăm lo cho cô, sự cực khổ ấy không lời nào tả xiết.
Hôm nay bỗng dưng chứng kiến cảnh này của Đại, hình ảnh người bà quá cố và người chồng hiện tại chồng lên nhau, Quỳnh thấy sống mũi mình hơi cay cay, mắt rưng rưng.
“Đừng quạt nữa, giờ mát rồi, sương xuống lạnh rồi, anh mau đi ngủ đi.”
Lúc này Đại mới tỉnh hẳn, thấy Quỳnh bước xuống giường: “Em đi đâu vậy?”
Quỳnh lườm anh, che giấu sự xúc động: “Tôi còn đi đâu được nữa? Nửa đêm nửa hôm thế này chẳng lẽ tôi trốn được sao? Dù tôi có muốn đi thì cũng sợ bị thú rừng ăn thịt, đường sá tối om thế kia. Tôi đi giải quyết nỗi buồn một lát.”
Nghe cô muốn đi vệ sinh, Đại vội vàng đứng dậy, quờ tay tìm cái bật lửa và bó đuốc tẩm dầu trám: “Anh đi cùng em, chỗ nhà xí tối lắm, lại trơn trượt.”
Để một người đàn ông to lớn đi cùng mình vào nhà xí ư? Ngại chết đi được!
Quỳnh lập tức từ chối: “Tôi chỉ đi tiểu thôi, không đến nhà xí đâu. Anh cứ nằm đó.”
Đại nghe vậy, ngập ngừng một chút rồi chỉ tay: “À, cái bô ở ngay ngoài cửa ấy, anh rửa sạch cho em rồi, để sẵn đấy.”
Nước tiểu nhà nông cũng là phân bón quý, Quỳnh chê không vệ sinh, mấy hôm trước Đại thấy cô không chịu dùng nên ngày nào cũng cọ rửa sạch sẽ bằng tro bếp rồi đem phơi nắng cho hết mùi.
Quỳnh mượn ánh đuốc leo lét ra ngoài, giải quyết xong xuôi rồi quay vào, gió đêm lùa vào khiến cô khẽ rùng mình.
“Sao còn chưa ngủ?”
“Anh lo em sợ. Nghe tiếng chân em vào anh mới yên tâm.”
Quỳnh ngáp một cái, vẻ mặt buồn ngủ, leo lên giường kéo chăn: “Ngủ thôi, buồn ngủ chết đi được.”
Thấy cô đã lên giường nằm yên vị, Đại vội dập đuốc, căn phòng trở lại bóng tối, rồi cũng nằm xuống bên cạnh.
Chỉ là ngửi thấy mùi hương bồ kết thoang thoảng trên tóc và mùi da thịt thơm mát của Quỳnh, anh lại không tài nào ngủ được, máu nóng trong người cứ rần rật.
“Em à...” Giọng anh khàn khàn.
Thấy Quỳnh không đáp lời, Đại nhích lại gần, từng chút một, bàn tay to lớn, thô ráp rụt rè rồi mạnh dạn vòng qua ôm lấy eo cô: “Em à...”
Quỳnh vốn có tính gắt ngủ, lại đang mệt, cô đập một cái vào tay Đại: “Ngủ đi! Gọi cái gì mà gọi, gọi hồn à? Bỏ tay ra! Nóng chết đi được!”
Cô là vợ của anh, sao anh lại không được ôm chứ?
Thỏa thuận hôm đó chỉ nói không cho anh chung chăn gối làm chuyện vợ chồng với cô, chứ đâu có nói là không được ôm!