Quỳnh thấy người đàn ông này thật thà quá mức đến phát bực, muốn đập bàn đứng dậy: “Vậy tức là sau này họ cũng phải mua lương thực à? Hay họ nhịn đói?”
Mua lương thực?
Đại nghĩ lại, hình như hai năm nay vợ chồng em trai anh cũng chưa từng mua một hạt gạo nào.
Anh lập tức hiểu ra vấn đề.
Không phải nhà em trai hết lương thực, mà là em dâu giấu đi, không muốn đưa cho anh!
Nếu là trước đây, Đại sẽ không so đo, dù sao một mình anh ăn gì cũng được, củ sắn củ mài cũng qua bữa. Nếu trong nhà thực sự không còn gì ăn, anh sẽ qua nhà Hùng ăn nhờ một thời gian, rồi đi săn vài con thú mang xuống chợ huyện bán, mua ít đồ về là xong chuyện.
Nhưng bây giờ... anh có vợ rồi.
“Vợ à, vậy lúa nương mùa thu này sắp chín, thu hoạch xong anh giữ lại một nửa cho nhà mình ăn, mang về đây cất, được không?”
Giữ lại một nửa?
Chẳng lẽ đám ruộng đó không phải một mình anh trồng?
“Lúa nương này là họ trồng cùng anh à? Có công họ làm à?”
Động tác húp cháo của Đại chậm lại, lắc đầu: “Không phải.”
“Vậy ai trồng? Ai cày cuốc, ai gieo hạt?”
“Anh. Một mình anh làm hết.”
Quỳnh lại cố tình hỏi, giọng mỉa mai: “Một mình anh trồng, ba người ăn? Anh là trâu cày cho họ hưởng à?”
Đại gật đầu xác nhận: “Ừ.”
“Em trai và em dâu anh bị bệnh nan y liệt giường, hay có việc gì đại sự quốc gia khác phải làm mà không ra đồng được?”
Câu hỏi này khiến Đại đến cả động tác ăn bánh cũng chậm lại, ngẫm nghĩ một hồi:
“Họ cũng không có bệnh tật gì nghiêm trọng, cũng không có việc gì khác... Chỉ là mỗi lần bảo Tú ra đồng, nó lại kêu đau lưng, chóng mặt, chỗ này không khỏe, chỗ kia không thoải mái. Em dâu thì nói cô ta là phận đàn bà, chân yếu tay mềm, sợ nắng sợ đen da, không làm được việc đồng áng nặng nhọc...”
Trời ạ!
Hoàn toàn là lý do của kẻ lười biếng chảy thây!
Tuổi còn trẻ mà sao lắm bệnh tật giả vờ thế?
Phụ nữ chân yếu tay mềm không thể ra đồng, vậy chẳng lẽ đàn ông trong làng này đều nuôi vợ như tiểu thư khuê các hết sao? Ngoài kia bao nhiêu người phụ nữ vẫn đang cày cấy đấy thôi!
Thôi được, cứ cho là sức khỏe không tốt, thân thể yếu ớt đi, nhưng sao lúc ăn cơm, ai nấy đều ăn khỏe hơn cả anh, tranh nhau gắp thịt?
Chuyện này chỉ có con trâu ngốc này mới tin sái cổ!
“Ruộng không phải họ trồng, công sức không bỏ ra một giọt mồ hôi, dựa vào đâu mà phải chia cho họ một nửa? Chẳng lẽ họ không có tay không có chân? Hay họ sinh ra đã có số làm ông hoàng bà chúa bắt anh phục dịch?”
“Vợ à, Tú sinh ra đã ốm yếu, không khỏe bằng anh. Mẹ trước khi mất đã nắm tay dặn anh phải chăm sóc nó thật tốt, không được để em chịu thiệt. Ruộng đất này cũng là của cha mẹ để lại, nếu không cho nó thì vợ chồng nó sẽ chết đói mất. Anh làm anh, không thể thấy chết mà không cứu.”
Không cho họ lương thực thì cho họ đất đi! Chia đất ra mà tự làm!
Trong cái làng trên núi này chắc cũng không ít người nghèo không có đất, phải đi làm thuê làm mướn chứ?
Cũng đâu thấy ai chết đói đâu?
Không phải Quỳnh tham lam muốn chiếm hết, mà cô cảm thấy vợ chồng Văn Tú lười biếng, ỷ lại như vậy hoàn toàn là do Đại nuông chiều, bao bọc thái quá mà ra!
Nhưng nếu cô nói không cho một nửa, cắt đứt viện trợ ngay, chắc chắn con trâu mộng này sẽ không thoải mái, cảm thấy có lỗi với cha mẹ. Dù sao cũng đã quen như vậy bao năm rồi, đột ngột thay đổi e rằng anh không nỡ.
Không được, cô nhất định không thể để hai con đỉa hút máu này tiếp tục bám lấy người đàn ông thật thà này nữa. Nếu không, đến lúc kiếm được tiền, số tiền đó chắc chắn cũng sẽ bị họ dùng lời ngon ngọt lừa lấy mất.
“Vậy tức là sau này anh vẫn phải tiếp tục chăm lo, cung phụng cho họ à?”
Đại chớp mắt, bối rối: “Nếu anh không chăm lo cho họ, Tú nhất định sẽ không đồng ý, sẽ khóc lóc ầm ĩ.”
Cậu ta không đồng ý?
Người này là thật thà hay là ngốc nghếch vậy?
“Cậu ta không đồng ý, thì anh đồng ý à? Anh là anh hay là đầy tớ của nó?”
Đại cũng không biết phải làm sao cho vẹn cả đôi đường: “Hay là, lần sau ra đồng anh rủ nó đi cùng? Bắt nó làm?”
Quỳnh cười lạnh một tiếng, người đàn ông này quả là có chút ngu hiếu và ngây thơ.
“Anh gọi thì cậu ta sẽ đi à? Bao nhiêu năm nay chẳng lẽ anh chưa gọi lần nào? Cậu ta có nghe không?”
Đại chột dạ, cúi gằm mặt: “Gọi rồi, nhưng nó không đi, toàn trốn trong nhà ngủ.”
Không đi làm mà vẫn có ăn có mặc, được anh trai lo cho tận răng, thì đi làm ruộng làm gì cho khổ?
Trên đời này làm gì có ai tự đi tìm khổ như thế?
Một năm sắp tới xem ra không dễ dàng rồi.
Hai ngày qua Quỳnh cũng đã suy nghĩ rất nhiều về tương lai. Thời đại này lạc hậu và không an toàn như vậy, phụ nữ đơn thân rất khó sống, bản thân cô cũng chỉ là một cô gái nhà quê, không mong tìm được vương gia tướng quân quyền quý để nương tựa.
Vốn dĩ cô định xem xét nhân phẩm của người đàn ông này, nếu thật sự tốt, biết lo làm ăn, sau này sống cùng cũng được, coi như nương tựa nhau qua ngày. Nếu không tìm được người đàn ông nào tốt hơn, cô vừa mới thoáng có ý định cứ thế sống cùng con trâu ngốc này cho xong, an phận thủ thường.
Xem ra, ý định đó thật sự không thể có được nếu cái gánh nặng kia vẫn còn.
Dù không định sống với Đại cả đời, nhưng Quỳnh biết rằng một năm sắp tới cô vẫn phải sống, và phải sống tốt!
Nếu con đường làm giàu của cô bị vợ chồng người em trai chuyên hút máu anh mình biết được, khó mà đảm bảo con trâu ngốc này không bị khó xử, bị họ moi tiền.
Vì vậy, Quỳnh đã quyết định: Phải để hai anh em họ chính thức phân nhà, rạch ròi kinh tế!
Nhưng làm thế nào để họ phân nhà đây?
Thời xưa người ta coi trọng cái gọi là ngũ đại đồng đường, anh em thuận hòa.
Nhà họ Trần này bề ngoài thì đã ở riêng hai nhà khác nhau, nhưng thực chất, vợ chồng người em kia vẫn coi con trâu này như cái máy rút tiền và kho lương thực miễn phí.
Hơn nữa, con trâu mộng này xem ra không phải là người dễ thay đổi suy nghĩ, cái tư tưởng “trưởng huynh như cha” đã ăn sâu vào máu.
Nếu anh ta cứ nhất quyết làm một người anh ngu hiếu, nuôi báo cô em trai, chẳng phải cô sẽ tức đến hộc máu sao?
Không được, đã làm thì phải làm cho tới! Phải dùng biện pháp mạnh!