Nhặt Tiên Nữ Về Làm Vợ

Chương 31: Lời giao ước một năm

Trước Sau

break

Quỳnh không ngờ bà goá Điền này lại trơ trẽn đến vậy, một căn nhà mới, ba mươi quan tiền? Trong cái làng này có nhà nào giàu có như vậy không?

Người ta đòi điều kiện gì vốn chẳng liên quan đến cô, nhưng khi Quỳnh bắt gặp ánh mắt của Thị Hoà, lòng cô chùng xuống: Người này lẽ nào đã ghi hận mình rồi?

Trong lòng cô thoáng qua một nụ cười lạnh: Thật nực cười!

Rõ ràng là một người phụ nữ ham tiền của đàn ông, lại cứ giả vờ làm một kẻ si tình, cô tốt bụng tác thành cho thị, thị lại còn ghi hận mình?

Mẹ kiếp! Thời buổi này người tốt đúng là khó làm mà!

Hừ!

Bà đây không phải quả hồng mềm, cô muốn hận thì cứ hận đi!

Đợi đến ngày tôi có năng lực, chúng ta vĩnh viễn không gặp lại!

Bà cụ Hà thấy mọi người lái câu chuyện đi xa quá, nổi nóng: “Tất cả câm miệng lại cho bà! Cháu trai lớn của tao không cưới ai hết, tất cả cút khỏi sân nhà họ Trần cho bà!”

Quỳnh mí mắt cũng không thèm nhấc, cứ thế ngồi xuống bậc cửa, vẻ mặt như đang xem kịch nhìn Đại: “Bà nội anh nói muốn đuổi tôi đi đấy? Làm sao bây giờ?”

Vẻ mặt không liên quan của Quỳnh khiến Đại vô cùng khó chịu: “Quỳnh! Đây là nhà của anh, không phải nhà của bà nội!”

Hét to thế làm gì?

Không biết y học thời này không phát triển, làm điếc tai là không có thuốc chữa đâu!

Thấy người đàn ông này bị dồn vào thế bí, Quỳnh cười như không cười nhìn bà cụ Hà vẫy tay:

“Bà già, không phải tôi không chịu đi đâu nhé, là cháu trai lớn của bà không cho tôi đi đấy. Anh ấy nói đã cứu tôi thì tôi phải làm vợ anh ấy, thực ra tôi thật lòng không muốn ở lại cái vùng núi này làm vợ đâu, chỉ là nợ anh ấy mười quan tiền nên không còn cách nào khác.

Chúng tôi đã giao kèo rồi, một năm sau nếu tôi tìm được cho anh ấy một người vợ anh ấy thích, đợi tôi báo đáp xong ân tình sẽ rời đi, bà già này cũng đừng ở đây lải nhải nữa, từ đâu đến thì cút về đấy, lo những chuyện nên lo, bớt xía vào những chuyện không cần thiết đi!”

Cái gì?

Một năm sau cô gái này tìm vợ cho Đại rồi sẽ rời đi?

Câu nói này như một quả bom làm cả đám người choáng váng.

Đây là cô gái kiểu gì vậy? Ở nhà một người đàn ông độc thân một năm rồi mới đi, sự trong sạch của cô ta để ở đâu?

Người khác bị lời nói “báo ân xong sẽ đi” của Quỳnh làm cho kinh ngạc.

Nhưng điều bà cụ Hà quan tâm lại không phải những thứ đó.

Con điếm non này lại dám nói bà ta nhiều chuyện?

Còn bảo bà ta cút đi?

Bà cụ Hà suýt nữa bị Quỳnh làm cho tức chết, bà ta lao tới định đánh người: “Con đĩ ranh này, mày dám chửi bà già này, bà đánh chết mày cho chó ăn!”

Quỳnh lập tức đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào bà cụ, khí thế bức người khiến bà ta khựng lại:

“Đứng lại! Tôi tốt bụng nhắc nhở bà, bà già từng này tuổi rồi, xương cốt giòn lắm, đừng có động tay động chân. Lỡ không cẩn thận ngã thành bán thân bất toại, có phải bà đang tính nằm liệt trên giường để con dâu hầu hạ mỗi ngày không? Bà đâu có thất đức đến thế chứ? Phải biết là con cháu còn bận rộn lắm đấy, ai rảnh mà hầu hạ một người già khó tính nằm một chỗ!”

Câu nói này lại làm cho mặt mọi người nghệt ra, miệng lưỡi của cô gái này cũng độc địa quá rồi?

Bán thân bất toại?

Người mà thành ra như vậy, ngày ngày ăn uống vệ sinh trên giường, dù có con cháu hầu hạ, nhưng nằm lâu trên giường bệnh thì con hiếu cũng thành bất hiếu, cuộc sống đó làm sao mà chịu nổi?

Bà cụ Hà đã ngoài sáu mươi, ở làng này được xem là người sống khá thọ, trong làng cũng không phải chưa có ai bị bán thân bất toại, làm sao bà ta không biết kết cục của căn bệnh đó?

Thấy Quỳnh lại dám rủa mình, bà ta lập tức thở hổn hển, ngón tay run run chỉ vào mặt cô rồi quay sang ra lệnh cho Đại:

“Đại, xem mày cứu về một con đàn bà vô liêm sỉ thế nào này, còn không mau đuổi nó đi cho bà, sau này mày đừng gọi bà là bà nội nữa! Mày mà giữ nó lại thì mày là đồ bất hiếu!”

Bà già này vẫn chưa tự biết mình là ai à?

Con trâu mộng này rõ ràng không phải người mà bà ta có thể ra lệnh được?

“Ha ha ha, đuổi tôi đi? Bà già ơi, mặt mũi bà nhỏ quá rồi! Không gọi bà là bà nội, bà tưởng anh ấy thiết tha lắm à? Bà vốn dĩ không phải bà nội ruột của anh ấy, chỉ là bà nội kế thôi, bao nhiêu năm nay bà đối xử độc ác với anh em họ như thế nào, đừng tưởng không ai biết! Cả cái làng này ai mà chẳng rõ bà bắt nạt con chồng cháu chồng ra sao. Phải biết rằng, người làm trời nhìn, bà độc ác như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng!”

“Mọi người xem... mọi người xem... cái thứ vô liêm sỉ này, lại còn không biết lễ nghĩa như vậy, thảo nào nhà chồng cũ của nó phải đem nó đi bán! Đáng đời, đáng đời, đáng đời!”

“Đáng hay không liên quan đếch gì đến bà. Già nhăn sắp xuống lỗ rồi còn không biết tích đức, mở mồm ra là một câu điếm non hai câu điếm non, tôi là điếm non thì bà là gì? Điếm già à? Nghe cho rõ đây, con Quỳnh này chỉ có tự gả chứ không bố con thằng nào ép mua ép bán được hết. Đứa nào ngon thì cứ việc xông đến đây, bà chấp cả lò nhà nó!”

Nói rồi cô rút con dao rựa ở vách liếp, lưỡi dao sáng loáng phản chiếu ánh mặt trời, cô vung tay chém phập một nhát vào bậu cửa gỗ lim cứng ngắc.

Tiếng “phập” vang lên khô khốc khiến tim mọi người như ngừng đập. Mọi người nhìn lưỡi dao cắm ngập nửa thân vào cửa gỗ, vô thức lùi lại vài bước, sợ hãi nuốt nước bọt.

Bà cụ Hà còn muốn chửi thêm, lại bị ánh mắt đằng đằng sát khí của Quỳnh doạ sợ, chân tay bủn rủn, cuối cùng chỉ lắp bắp được mấy câu “mày đợi đấy” rồi xách váy chuồn thằng.

Bà Lễ lo ngại nhìn Đại, nhưng cũng không tiện can thiệp chuyện nhà của cháu trai, đành phải đuổi theo mẹ chồng rời đi.

Dân trong làng thấy không còn kịch hay để xem, lại sợ bị vạ lây bởi con dao kia, cũng khều khều nhau, lặng lẽ chuồn mất.

Sân nhà cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng gió thổi qua mấy bụi chuối sau nhà xào xạc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc