Nhìn người phụ nữ đang giả vờ khóc lóc thảm thiết bất chấp ánh mắt khinh bỉ của mọi người xung quanh, Quỳnh khoanh tay trước ngực, đợi đến khi khóe miệng thị không còn co giật nữa mới thong thả lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ thương cảm giả tạo:
“Cô gái này, cô đừng khóc nữa, nước mắt cá sấu làm hỏng hết phấn son rồi. Thấy cô đau lòng như vậy, tôi cũng thấy ngại quá. Chúng ta đều là phụ nữ, phụ nữ hiểu nỗi khổ của nhau, nếu cô thật lòng yêu thương ân nhân, tôi quyết không làm kẻ thứ ba phá hỏng chuyện tốt, nhân duyên của cô.
Bây giờ ân nhân vì cứu tôi mà tốn mất mười quan tiền, lại còn nợ nần chồng chất. Chỉ cần cô gái đồng ý, tôi sẽ nhường lại vị trí này, giao lại căn nhà rách nát này và cả món nợ cho cô. Một năm sau tôi sẽ làm lụng giúp anh ấy trả hết khoản nợ mười quan tiền đó, cô thấy thế nào? Cô được người, tôi trả được nợ, vẹn cả đôi đường!”
Cái gì?
Cô gái này nhường cho Thị Hoà gả cho Đại? Dễ dàng như vậy sao?
Mà mười quan tiền Đại cứu cô gái này lại là tiền đi vay nặng lãi sao?
Trong phút chốc, những người dân quê chất phác đều ngây người, há hốc mồm kinh ngạc.
Đây là chuyện gì vậy, chẳng lẽ cô gái xinh đẹp này thật sự không định làm vợ của Đại, không muốn báo ân sao?
Chuyện “ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp” trong tuồng chèo, cô gái này chưa từng xem hay sao mà phá kịch bản thế?
Người khác thì ngơ ngác xem kịch vui, nhưng Đại thì thật sự tức giận, mặt đỏ bừng: “Quỳnh! Vợ ơi... Em nói linh tinh cái gì thế...”
Quỳnh bịt tai lại, lắc đầu: “Đại, anh hét to thế làm gì? Tôi có điếc đâu! Anh đừng gọi tôi là vợ, nghe nổi da gà lắm, tôi chỉ ở tạm nhà anh thôi. Cô Hoà, cô vẫn chưa trả lời tôi đấy, có đồng ý hay không thì cho một lời đi chứ! Cơ hội ngàn năm có một đấy!”
Mọi người thấy Quỳnh thật sự dứt khoát không có ý định làm vợ Đại, lập tức mấy gã trai tân có ý đồ riêng hùa vào châm dầu vào lửa:
“Hoà, cơ hội đến rồi kìa! Chẳng phải lúc nãy cô nói đòi tiền đòi nhà là để thử lòng Đại sao? Bây giờ người ta nhường chỗ rồi, cô đồng ý đi chứ! Cưới ngay kẻo lỡ!”
“Đúng đấy Hoà, gánh nợ thay chồng là đức tính tốt, mày nhận đi!”
Thị Hoà bị mọi người nói cho đỏ bừng mặt, ấp úng không nói nên lời. Chiếm lấy Đại là một chuyện, nhưng đó cũng phải là trong điều kiện anh ta đáp ứng được yêu cầu về vật chất, có nhà có tiền.
Nhưng bây giờ anh ta không những không có nhà ngói, không có tiền sính lễ, mà còn nợ bên ngoài mười quan tiền?
Chỉ với dáng vẻ yếu đuối, tiểu thư của cô gái này, liệu có kiếm nổi mười quan tiền không hay lại trốn mất?
Hơn nữa, dù cô ta có kiếm được, thì cũng phải bao nhiêu năm sau? Trong thời gian đó thị phải sống khổ sở, còng lưng trả nợ cùng chồng sao?
Nhưng, nếu lúc này thị không lên tiếng, có phải thị sẽ mất cơ hội mãi mãi không? Có phải thị sẽ bị cả làng cười chê là kẻ hám của không?
Thấy mọi người đều đang xem kịch, chờ đợi câu trả lời của mình, Thị Hoà đến tay chân cũng không biết để đâu cho phải, mồ hôi vã ra như tắm, chỉ ước gì có một tiếng sét đánh xuống, đánh chết hết đám người nhiều chuyện này đi!
Bà goá Điền mẹ thị đã sớm đứng trong đám đông xem kịch từ nãy đến giờ. Con gái mình nghĩ gì, toan tính gì, làm sao bà ta không biết? Bà ta đẻ ra nó cơ mà.
Con gái bà ta thích Đại là một chuyện, mê cái mã đàn ông của nó, nhưng Đại một mình gánh vác cuộc sống của hai gia đình, lại còn nợ nần, con gái bà ta gả vào đó liệu có được sống sung sướng như bà hoàng không hay lại làm trâu làm ngựa?
Nghe nói cô gái này cũng không có ý định làm vợ Đại, bà goá Điền cho rằng Quỳnh chắc cũng biết Đại còn phải lo cho cả nhà Văn Tú, gánh nặng quá lớn nên không muốn ở lại chịu khổ.
Thấy con gái có vẻ dao động, sắp đồng ý đến nơi vì sĩ diện, bà ta vội vàng chen lên, hét lên từ phía sau đám đông để ngăn cản:
“Ai nói là thử lòng? Thử cái gì mà thử! Con Hoà nhà tôi xinh như hoa như ngọc, nết na thùy mị, ai muốn cưới nó, một căn nhà ngói mới ba gian, ba mươi quan tiền lễ vật thách cưới, một đồng cũng không được thiếu! Không có tiền thì đừng hòng rước nó về!”
Xinh như hoa như ngọc?
Người đàn bà gò má cao, môi mỏng này mà cũng gọi là xinh như hoa như ngọc?
Sao không gọi luôn là nghiêng nước nghiêng thành, chim sa cá lặn, nguyệt thẹn hoa nhường đi cho nó oách?
Quỳnh vừa nghe tiếng la hét đòi hỏi của bà già này, toàn thân lập tức nổi da gà, rùng mình một cái!
Điều kiện này vừa đưa ra, đám trai tân ồ lên chế giễu cười cợt:
“Một căn nhà mới, ba mươi quan tiền? Bà Điền ơi, bà đang bán con hay gả chồng thế? Tôi hỏi bà, con Hoà nhà bà là tiên nữ hạ phàm hay công chúa lá ngọc cành vàng đấy à?”
“Ha ha, con Hoà mà cũng xinh như hoa như ngọc á? Bông hoa đó chắc là hoa cỏ đuôi chó mọc ven đường nhỉ?”
“Ha ha ha... Hoa cỏ đuôi chó cũng là hoa, mày đừng có khinh, còn mày chỉ là một cọng cỏ đuôi chó héo thôi!”
“Hi hi, tôi thấy có khi nào là hồ ly tinh chuyển thế không? Giá cao thế này chắc phải có phép thuật gì ghê gớm lắm.”
“Thế thì phải cẩn thận đấy, nếu thật là vậy thì càng không được cưới, tinh khí bị hút cạn thì còn gì là mạng nữa? Ba mươi quan tiền mua cái mạng cũng đắt đấy chứ!”
“Tôi thấy ấy, nếu không thì làm gì có giá cao như vậy? Chắc dát vàng lên người rồi!”
Bị mọi người chế giễu công khai, mặt Thị Hoà đỏ bừng như uống rượu say, thị tức đến hai tay nắm chặt, móng tay bấm vào da thịt. Thực ra thị cũng không nhất thiết phải gả cho Đại bằng mọi giá, chỉ là thị chưa quyến rũ được anh ta, chưa thỏa mãn được lòng tự ái mà thôi.
Thị không thể trút giận lên đám đàn ông trong làng, cũng không dám cãi mẹ, nên tất cả sự tức giận, nhục nhã này, Thị Hoà đều đổ lên đầu Quỳnh. Ánh mắt thị nhìn Quỳnh hằn học, hận thù như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay tại chỗ.