Nhặt Tiên Nữ Về Làm Vợ

Chương 29: Màn kịch đòi chồng

Trước Sau

break

Nghĩ là làm, Thị Hoà chen qua đám đông, nước mắt ngắn nước mắt dài:

“Anh Đại, anh... anh đã hứa sẽ cưới em mà, lời thề non hẹn biển anh quên rồi sao? Vì cô ta không phải vợ chính thức của anh, bây giờ anh lại để một người con gái đơn độc, không danh không phận ở trong nhà, nam nữ thụ thụ bất thân, còn ra thể thống gì nữa? Chẳng lẽ anh thấy cô gái này xinh đẹp hơn em, trẻ hơn em nên đã thay lòng đổi dạ, phụ bạc tình em rồi sao?”

Quỳnh vừa nghe lời của Thị Hoà, lập tức có một đàn quạ bay qua đầu, kêu quạ quạ.

Cái quái gì thế này? Con trâu mộng cục mịch này cũng có người tranh giành sao? Lại còn là tình tay ba cẩu huyết?

Nhưng nhìn vẻ mặt oan ức, nức nở của cô gái này, sao lại giống như Quỳnh đã cướp mất người đàn ông của thị, phá hoại hạnh phúc gia đình thị vậy?

Hình như mấy ngày nay, cô không hề thấy trong nhà này có bà chủ nào cả? Cũng không thấy bóng dáng đàn bà nào lui tới?

Trời ạ!

Có người đến kiếm chuyện, đánh ghen rồi sao?

Quỳnh lập tức cảm thấy phấn khích, máu “hóng drama” nổi lên.

Chị gái à, nếu chị thật sự cướp được con trâu mộng này, rước hộ tôi cái nợ này đi, tôi đây sẽ đốt một tràng pháo ăn mừng, mổ heo khao cả làng để cảm ơn chị!

Những lời buộc tội này của Thị Hoà lại khiến Đại ngây người như phỏng, anh hứa cưới Thị Hoà bao giờ? Anh thề non hẹn biển hồi nào?

Đại không phủ nhận, là đàn ông, dám làm dám chịu.

Anh thừa nhận trước đây, khoảng một năm trước, mình từng có suy nghĩ đó, từng để ý đến thị.

Lúc đó, Đại không có suy nghĩ gì nhiều, chỉ muốn cưới một người vợ biết làm ăn, sinh vài đứa con, sống một cuộc sống bình yên qua ngày là được.

Tuy Thị Hoà trông rất bình thường, nhan sắc không có gì nổi bật, nhưng anh cũng đã lớn tuổi, nhà lại nghèo rớt mồng tơi, có người chịu làm vợ anh đã là tốt lắm rồi, không dám kén cá chọn canh, lúc đó Đại thật sự không nghĩ nhiều.

Chỉ là bà goá Điền biết chuyện này, lúc đó đã không hề khách sáo với anh, chê anh nghèo, sỉ nhục anh đủ điều.

Thấy mẹ con họ bây giờ lại giở quẻ, cố tình đến phá đám, đặt điều vu khống, Đại cũng không cần giữ thể diện cho Thị Hoà nữa, mặt anh đanh lại:

“Hoà, cô nói cho rõ ràng. Tôi không có ý định cưới cô, cũng chưa từng hứa hẹn gì, cô đừng nói bừa làm ảnh hưởng đến thanh danh của tôi và cô ấy!”

Thị Hoà thấy Đại cứng rắn, liền làm bộ mặt như sắp khóc, nước mắt chực trào ra:

“Anh Đại, sao anh có thể vô tình như vậy? Lúc trước chẳng phải anh đã mang trầu cau đến hỏi mẹ em, hỏi cưới em cần bao nhiêu lễ vật thách cưới sao? Chuyện này trong làng không ít người biết, anh cứ hỏi mọi người xem, có phải em bịa đặt không? Sao anh lại đột nhiên thay lòng đổi dạ nhanh như chớp mắt như vậy? Có phải đúng như lời bà nội nói, anh đã bị con hồ ly tinh này làm cho mê muội, bỏ bùa rồi không?”

Đại thở dài, giọng nói trầm xuống nhưng rõ ràng từng chữ cho cả làng nghe thấy:

“Hoà, chuyện cũ cô còn nhắc lại làm gì? Đúng, lúc đó tôi có thưa chuyện với mẹ cô, nói thật lòng muốn cưới cô. Nhưng chẳng phải mẹ cô nói thẳng vào mặt tôi rằng: Muốn cưới con gái bà thì phải xây một căn nhà ngói ba gian còn tốt hơn nhà của em trai tôi, phải chuẩn bị đủ ba mươi quan tiền sính lễ mới có tư cách bước vào cửa sao? Bà ấy còn bảo nếu không có đủ thì đừng tơ tưởng đến cô nữa, đũa mốc chòi mâm son. Tôi thừa nhận mình nghèo, không có khả năng đó, từ sau khi mẹ cô nói vậy, tôi đã biết phận mình và chưa từng nghĩ đến chuyện này nữa.”

Đại là chàng trai khỏe mạnh, chăm chỉ, ưu tú nhất trong đám thanh niên làng họ, nếu không phải nhà anh quá nghèo vì gánh nặng gia đình, đâu đến lượt một con gái góa phụ như thị kén chọn, làm cao?

Thấy vẻ mặt giận dữ, kiên quyết của Đại, trong lòng Thị Hoà thực sự hối hận vô cùng. Biết thế ngày xưa đừng làm cao quá. Nhưng hối hận không có nghĩa là thị đã từ bỏ miếng mồi ngon này:

“Anh Đại, anh ngốc lắm. Đó là mẹ em thử lòng anh thôi, bà muốn xem anh có thực sự quyết tâm, có chí tiến thủ để cưới em không. Em vẫn luôn nghĩ, sau này anh không vội nhắc chuyện cưới xin là vì anh đang cố gắng làm lụng, chưa chuẩn bị xong sính lễ, nhưng bây giờ anh lại vì một con hồ ly tinh lạ hoắc mà ruồng rẫy em? Hu hu hu... Anh Đại, anh thật quá đáng, uổng công em vẫn luôn giữ mình, chờ đợi anh bao lâu nay...”

Giữ mình vì Đại? Chờ đợi anh?

Thị Hoà lại trơ trẽn nói thị vẫn luôn giữ mình vì Đại?

Vậy mấy hôm trước, ngay giữa trưa nắng, trong bụi rậm bên bờ sông, là ai đã vui vẻ, rên rỉ với gã lái buôn đi ngang qua làng? Bọn trẻ chăn trâu còn nhìn thấy cả.

Trong phút chốc, khóe miệng của mấy gã trai tân biết chuyện nhếch lên cao hơn cả cán cân, ánh mắt đầy vẻ chế giễu.

Còn Quỳnh thì bị Thị Hoà hết lần này đến lần khác chỉ tay vào mặt gọi là hồ ly tinh làm cho nổi giận thực sự.

Muốn gả cho con trâu mộng này ư? Con hà mã kia, cô không thấy trong mắt người đàn ông này có sự chán ghét dành cho cô sao? Muốn tự rước lấy nhục phải không?

Ha ha ha! Được lắm, bà đây tác thành cho cô! Cho cô sáng mắt ra!

Lát nữa nhớ cảm ơn tôi cho đàng hoàng nhé, tốt nhất là tặng tôi một lá cờ thêu sáu chữ vàng: Chuyên gia hại người cứu mình!

Dù Quỳnh có là một nữ hán tử thời hiện đại, cô cũng phải chịu thua, bái phục trước độ dày da mặt như thớt gỗ nghiến của Thị Hoà!

Giữa thanh thiên bạch nhật, tranh giành đàn ông trơ trẽn thì thôi đi, lại còn dám chửi cô?

Tuy Quỳnh không quan tâm đến việc làm hồ ly tinh hay chính thất, nhưng bị người khác chửi oan ức lại là chuyện khác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc