Thấy người ngày càng đông, Quỳnh vốn không phải người sợ chuyện, càng đông cô càng hăng, cô bước hẳn ra ngoài sân nắng:
“Tôi dọa bà ư? Bà già không biết luật pháp, mù chữ thì cứ nói thẳng, đừng có giấu dốt! Tôi có nói bừa hay không, bà có thể lên nha môn trên huyện mà hỏi thăm. À quên, nha môn ở xa, chân bà yếu đi không nổi đâu. Nhưng trong làng này chắc cũng có người biết chữ, có thầy đồ chứ?
Bà cứ đi hỏi những người có học xem, tôi là con người bằng da bằng thịt, không phải người nhà họ Trần các người, không phải nô lệ, bà có quyền gì mà bán tôi? Đúng, là Đại đã cứu tôi, tôi mang ơn anh ấy, nhưng tôi đâu phải đồ vật vô tri, bà muốn bán tôi, đây không phải là muốn đẩy anh ta vào vòng lao lý, bắt anh ta đi tù để bà dễ bề chiếm đoạt gia sản, nhà cửa của anh ta thì là gì? Đúng là một bà già độc ác, tâm địa rắn rết, chết sớm ngày nào là tạo phúc cho nhân loại ngày đó!”
Bà cụ Hà là người ngang ngược quen thói, là một người đàn bà chanh chua chỉ biết dùng cái uy của người già để áp đặt, nhưng về lý lẽ sắc bén thì hoàn toàn không nói lại Quỳnh. Nghe cô luôn miệng rủa mình chết, còn vạch trần âm mưu chiếm đoạt tài sản của cháu trai lớn trước mặt bàn dân thiên hạ, bà ta tức đến môi cũng run lên bần bật, mặt cắt không còn giọt máu: “Đại, mày... mày đứng đó mà xem à? Mau đuổi con điếm non này đi cho bà... Tát nó cho tao...”
Đại đứng giữa, vẻ mặt khổ sở nhưng ánh mắt lại kiên định. Anh sao có thể nghe lời bà nội kế vô lý này? Anh không phải không biết bà ta chưa bao giờ đối xử tốt với anh em anh, chỉ là vì chữ hiếu, vì lời dặn dò của ông nội nên không thể làm gì quá đáng.
Nghĩ đến em gái mình luôn bị bà nội này chèn ép, bóc lột sức lao động, còn bị bà ta ép gả cho một đứa cháu họ bên ngoại nghiện ngập không ra gì chỉ vì món sính lễ hời, lúc này thấy Quỳnh có thể chọc tức bà già này đến vậy, khiến bà ta cứng họng, trong lòng Đại có một niềm vui khó tả, sướng rơn cả người.
“Bà nội, mấy hôm nay Quỳnh chịu nhiều ấm ức, lại lạ nước lạ cái nên tâm trạng không tốt, bà là người lớn, bà đừng chấp nhặt với cô ấy làm gì. Sau này cháu sẽ khuyên bảo cô ấy, dạy bảo lại cô ấy, không để cô ấy nói bậy nữa. Bà về nghỉ ngơi đi ạ.”
Bà cụ Hà thấy cháu trai không những không đánh mà còn bênh vực, càng nổi giận lôi đình: “Đồ vô ơn, nuôi ong tay áo! Mày không muốn nghe lời bà nữa phải không? Mày bị nó bỏ bùa mê thuốc lú rồi! Mau đuổi con điếm non này đi, nếu không bà cho mày biết tay, bà sẽ từ mặt mày!”
Đại nhìn mọi người xung quanh, vẻ mặt giả vờ khó xử, thở dài thườn thượt: “Bà nội, lúc cứu Quỳnh con đã hứa danh dự rồi, quân tử nhất ngôn, trước khi cô ấy tìm được người thân, hoặc trả hết nợ cho con, con sẽ để cô ấy ở nhà con...”
Mọi người nhìn vẻ mặt của Đại, lại nhìn cô gái xinh đẹp kia, đã sớm đoán ra tỏng lòng dạ anh chàng: anh không thể nào, và cũng không muốn để cô gái xinh đẹp như hoa này đi.
Cũng phải, thử hỏi trong làng có gã trai tân nào lại nỡ lòng đuổi một cô gái xinh đẹp, mơn mởn như vậy ra đường chứ?
Nhìn cô gái này xem, ngực tấn công mông phòng thủ, dáng đi uyển chuyển, chẳng giống người ta đồn đại là cây độc không trái chút nào. Vòng một căng đầy như muốn xé toạc lớp áo vải thô, vòng ba nảy nở sờ vào chắc chắn rất thích, người con gái phồn thực như vậy mà không biết sinh con thì còn ai biết sinh nữa?
Trong phút chốc, gần như tất cả những gã đàn ông có chút tư tưởng đen tối trong làng, cùng toàn bộ đám trai tân đang thèm vợ, đều nhìn Quỳnh chằm chằm mà nuốt nước bọt ừng ực...
Có gã còn toan tính trong đầu, nếu mình xoay sở bỏ ra mười quan tiền trả cho Đại, liệu Đại có nhường cô vợ bé nhỏ, nóng bỏng này cho mình không?
Hùng đứng trong đám đông, thấy anh em của mình lại nhặt được một cô vợ xinh đẹp, cá tính như vậy, trong lòng không khỏi chua chát, ghen tị.
Nhưng dù trong lòng chua chát, Hùng vẫn thật tâm vui mừng cho anh em mình có được một người vợ xinh đẹp đến thế, bõ công bao năm vất vả.
Haizz, giá như có một ngày mình cũng gặp may như vậy thì tốt biết mấy. Chắc phải chăm đi rừng hơn thôi.
Đàn ông nhìn Quỳnh đến chảy nước miếng, còn đàn bà nhìn thấy một Quỳnh rạng rỡ, át hết phần thiên hạ như vậy thì lại sinh lòng ghen ghét đố kỵ.
Thậm chí có người còn muốn lao ngay lên cào nát khuôn mặt xinh như hồ ly tinh của Quỳnh cho bõ ghét.
Đặc biệt là Thị Hoà, thị vốn nghĩ Đại chỉ là con diều trong tay mình, thị chỉ thuận gió thả anh đi bay một chút, làm cao một chút để ép anh kiếm thêm ít tiền, xây cho thị một căn nhà ngói khang trang để thị hưởng thụ mà thôi.
Ai ngờ con diều này lại đứt dây giữa chừng, bay mất hút, không thể nào nhặt lại được nữa.
Tiền mất, nhà cửa cũng không có, đến cả gã đàn ông khỏe mạnh, thật thà này cũng không thèm nhìn thị một cái nữa?
Không được! Thị không cam tâm!
Thị Hoà không có tài cán gì khác, nhan sắc cũng thường thường bậc trung, nhưng thủ đoạn giả vờ yếu đuối, quyến rũ đàn ông của bà goá Điền mẹ thị thì thị đã học lỏm được không ít.
Thị luôn ảo tưởng rằng Đại yêu thật lòng mình, si mê mình. Cô gái trước mắt tuy xinh đẹp hơn thị, trắng trẻo hơn thị, nhưng với dáng vẻ chân tay khẳng khiu, tiểu thư đài các đó, làm sao biết làm ruộng, làm sao có thể là tiêu chuẩn chọn vợ lý tưởng của người nhà quê cần người làm lụng được?