Bà cụ Hà lại bị những lời mỉa mai sâu cay của Quỳnh chọc cho tức đến mức gào lên, giọng lạc cả đi:
“Đại, Đại, mày đứng trơ ra đó làm gì? Mau đuổi nó ra ngoài cho tao! Nhanh lên, tống cổ nó đi ngay... nếu không tao gọi ông nội mày về dạy dỗ mày... tao sẽ bảo ông ấy từ mặt mày!”
Thấy bà cụ Hà lại lôi cả ông cụ - người có uy quyền nhất dòng họ - ra dọa, sắc mặt bà Lễ lập tức thay đổi, lo lắng nhìn cháu.
Đứa cháu trai này của mình tuy không thân thiết với bà nội kế nhưng lại rất hiếu thuận, kính trọng ông nội...
Tất nhiên Đại sẽ không ngu ngốc mà đuổi Quỳnh đi. Anh càng biết rõ ông nội mình là người hiểu lý lẽ, tuy không quan tâm nhiều đến chuyện đàn bà nhưng ông cũng không phải người vô lý, hồ đồ như bà ta.
Đối mặt với đám đông hàng xóm đang chỉ trỏ, Đại cũng không thể làm trái ý bề trên quá lộ liễu:
“Bà nội, bà bớt giận. Cháu không thể đuổi cô ấy đi được, cô ấy còn nợ cháu mười quan tiền đấy! Tiền cháu bỏ ra chuộc mạng cho cô ấy, giờ mà đuổi cô ấy đi, số tiền đó mất trắng thì cháu phải làm sao? Bà đền cho cháu nhé?”
“Cái gì? Mười quan? Mày nói cái gì? Mày thật sự vì con hồ ly tinh này mà tiêu hết mười quan tiền xương máu à? Trời ơi là trời! Thằng phá của này, có nhiều tiền như vậy mà không biết hiếu kính bà già này lấy một đồng mua trầu cau, em họ con chú ba nhà mày còn chưa có vợ, nhà còn dột nát, thế mà mày lại dám tiêu mười quan tiền cho con hồ ly tinh này? Đồ phá của, đồ bất hiếu, bà đánh chết mày!”
Vừa nói, bà cụ Hà vừa vung cái gậy tre lên quật vào người Đại chan chát.
Đại biết hễ nhắc đến tiền là bà nội anh sẽ mờ mắt, chẳng còn nhớ gì khác, kể cả tình thân.
Dù sao sức của bà cũng già yếu, không lớn lắm, anh cứ đứng yên chịu vài cái đánh của bà cho bà hả giận, coi như trả nợ chữ hiếu.
“Đồ vô tích sự, lần trước bảo mày cho bà một quan tiền mua ít thịt ăn bồi dưỡng mày còn kêu nghèo kể khổ, vậy mà lại dám vung tay quá trán, tiêu nhiều tiền như thế nhặt một con tiện nhân về, mau đem nó bán đi cho bà! Bán cho nhà chứa hay bán làm nô tỳ cũng được, gỡ lại được đồng nào hay đồng nấy!”
Lời độc địa của bà cụ Hà vừa dứt, Quỳnh đang đứng khoanh tay dựa cửa xem con trâu ngốc kia bị đánh không nhịn được nữa, lên tiếng châm chọc:
“Bà già, tôi thấy bà lớn tuổi rồi, tóc bạc trắng rồi mà đầu óc cũng lú lẫn, hồ đồ rồi. Hay là sớm chui vào quan tài cho xong đi, đỡ làm khổ con cháu! Con trâu mộng này từng này tuổi đầu chưa có vợ, bà là bậc trên không lo lắng vun vén, lại chỉ suốt ngày nghĩ đến ăn thịt, nghĩ đến tiền, lòng dạ bà cũng độc ác, tham lam quá nhỉ?”
Người già sợ nhất là cái chết, kiêng kỵ nhất là nói đến quan tài. Thấy Quỳnh dám rủa mình chết thẳng thừng như vậy, bà cụ Hà tím mặt, lập tức chuyển mục tiêu, chỉ ngón tay run rẩy vào mặt Quỳnh mà chửi mắng xối xả:
“Đồ điếm! Con đĩ ranh không biết xấu hổ, mày dám rủa bà già này chết sớm à? Đại, mày thấy chưa? Nó rủa bà mày đấy! Mau dạy dỗ nó một trận cho bà, tát vỡ mồm nó ra!”
Dù chỉ mới ở chung ba ngày ngắn ngủi, nhưng Quỳnh đã sớm nắm bắt được tính cách của con trâu mộng này: bề ngoài thật thà, cục mịch nhưng bụng dạ khó lường, cố chấp, và rất đàn ông, không bao giờ đánh phụ nữ.
Bà cụ Hà bảo anh đánh cô, Quỳnh thấy buồn cười. Cách đối phó với loại đàn bà chanh chua, cậy già lên mặt này chính là phải chanh chua, đanh đá hơn cả thị! Phải lấy độc trị độc!
Quỳnh biết hôm nay nếu để bà già này chiếm thế thượng phong, bắt nạt được cô một lần thì một năm sắp tới, cô sẽ không có ngày nào yên ổn, sẽ bị bà ta đè đầu cưỡi cổ!
Quỳnh cô không phải loại đàn bà chanh chua thích gây sự, nhưng tuyệt đối không phải kiểu hiền thê lương mẫu nhu nhược, cam chịu, đáng thương như trong truyện cổ tích.
Nguyên tắc sống của cô trước nay là: đến là đón, đụng là trụng, ai tốt với mình mình tốt lại, ai ác với mình mình trả gấp đôi. Vui trước tính sau.
“Bà già trơ trẽn, tôi không phải rủa bà, mà là tôi đang nói sự thật, bà già đến vô dụng, thành gánh nặng rồi. Bà lại vì miếng ăn, vì lòng tham mà xúi giục cháu ruột mình phạm pháp buôn bán người. Bà không chết sớm thì cũng sẽ làm hại con cháu, làm ô uế thanh danh dòng họ. Bà chết sớm là tạo phúc cho con cháu đời sau, chết đúng chỗ, chết có ý nghĩa, bà nên cảm thấy vui mừng và tự hào vì cái chết sớm của mình mới phải! Xuống suối vàng tạ lỗi với tổ tiên đi!”
Phạm pháp?
Bà cụ Hà cả đời quanh quẩn lũy tre làng, còn chưa biết viết tên mình, làm sao biết luật pháp là cái gì?
Quỳnh nói vậy cũng không dọa được bà ta, bà ta càng gào to hơn:
“Con đĩ này, đừng có ở đây dọa bà, đừng tưởng bà già này không biết chữ là mày dọa được nhé! Mày là người cháu trai lớn của bà nhặt về, nó có quyền sinh sát, nó bán mày thì đã sao? Phạm pháp gì chứ? Tao là bà nó, tao bảo nó bán là nó phải bán! Bà đây không tin cái luật pháp vớ vẩn của mày!”
Trong lúc cãi vã ầm ĩ, người đến hóng hớt ngày một đông, vây kín cả cổng rào.
Nghe thấy tiếng la hét chửi bới của bà cụ Hà, người trong làng vốn ít trò giải trí, thấy có kịch hay kéo đến một đám đông nghịt, chen lấn xô đẩy nhau để xem.
Có người kinh ngạc, trầm trồ trước vẻ đẹp lạ lẫm của Quỳnh. Có người ngạc nhiên, há hốc mồm vì sự đanh đá, dám cãi tay đôi với người già của cô. Có người lại thầm khen ngợi sự dũng cảm của cô, phải biết rằng bà cụ Hà chính là một người đàn bà chanh chua, ghê gớm có tiếng trong làng này, ai cũng phải nể sợ!
Người khác có thể không biết sự lợi hại của bà cụ Hà, nhưng những người thân quen, hàng xóm lâu năm với nhà họ Trần thì lại rõ mồn một.
Năm xưa mẹ của Đại mất khi em gái út mới năm tuổi, mấy năm đầu khi em gái còn nhỏ dại, bà ta lạnh lùng chẳng thèm ngó ngàng tới, coi như người dưng, càng không quan tâm ba anh em mồ côi cha mẹ này sống chết ra sao, có gì ăn không, mặc quần áo rách hay quấn lá cây?
Nhưng khi em gái lên bảy, tám tuổi, bắt đầu biết nấu cơm, giặt giũ, làm việc nhà, bà già này lại giở quẻ, lấy cớ chăm sóc và dạy dỗ con bé cho nên người, đón cô bé về nhà mình nhưng thực chất là để sai vặt như con ở, bắt làm quần quật từ sáng đến tối. Đã thế lại còn bắt Đại mỗi năm phải nộp bốn quan tiền cơm gọi là công nuôi dưỡng.
Hầu hết những người có lương tâm trong làng đều không ưa, thậm chí căm ghét hành vi bóc lột của bà cụ Hà, nhưng dù sao cũng là chuyện riêng nhà người ta, “đèn nhà ai nấy rạng”, họ không tiện xen vào.
Lần này Quỳnh dám đứng ra đối đầu trực diện với bà ta, mắng bà ta té tát, có người lập tức cảm thấy hả hê trong lòng như trút được gánh nặng, đồng thời cho rằng cô gái xinh đẹp này là người tốt, có dũng khí, dám nói lên sự thật.