Cơn tức của Quỳnh như ngọn lửa bùng cháy, nhưng nó không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của Đại.
Mấy năm trước, anh gặp được một thợ săn già bí ẩn trên núi, ông là một người già từng trải, có kinh nghiệm sống phong phú. Hai người cùng nhau đi săn, ăn ngủ trong rừng mấy năm, anh học được từ thợ săn già không chỉ cách đặt bẫy mà còn cả cách nhìn người và đối nhân xử thế.
Thấy vợ giận dỗi, anh tuy trong lòng vui mừng vì kế hoạch thành công nhưng lại sợ cô tức giận quá hại thân, vội vàng dỗ dành:
“Em, vợ yêu à, chẳng phải do anh ăn nói vụng về, mồm miệng đỡ chân tay sao? Anh rõ ràng đã nói theo ý em, nhưng người ta tam sao thất bản, cứ muốn hiểu thành như vậy, anh đây cũng đành chịu thôi, miệng lưỡi thế gian ai mà quản được, phải không?”
“Cút, cút đi! Đừng có ở đây làm phiền tôi nữa, không ngờ anh trông có vẻ thật thà như cục đất mà lại gian xảo, lươn lẹo như vậy! Tôi đúng là nhìn lầm người rồi! Đợi tôi phất lên, kiếm được tiền, xem tôi có ném anh ra tận chân trời không!”
“Hì hì... Em, anh thề có trời đất chứng giám, anh thật sự không nói như vậy, là do người khác nghe không hiểu thôi. Em cũng biết anh ăn nói vụng về mà, đừng giận nữa nhé. Anh không sợ em sát chồng đâu, mạng anh lớn lắm. Còn chuyện con cái anh càng không tin, em khỏe mạnh thế này cơ mà, sang năm chúng ta sinh vài đứa mập mạp cho người ta xem, cho họ sáng mắt ra, xem em có biết sinh không!”
Sinh vài đứa?
Cơn giận của Quỳnh lập tức bùng nổ như núi lửa phun trào, cô vung nắm đấm nhỏ xíu lên ngực Đại thùm thụp: “Sinh, sinh cái mả mẹ nhà anh ấy! Tôi không phải lợn nái mà đẻ sòn sòn! Ai thèm sinh con cho anh!”
Vợ nói chuyện sinh con? Dù là mắng nhưng cũng là nhắc đến chuyện đó.
Tốt quá rồi!
Đại da dày thịt béo không sợ vợ đánh, coi như gãi ngứa, hai tay rắn chắc ôm chặt người cô vào lòng, hít hà mùi hương bồ kết trên tóc cô: “Em, em, sao em lại là lợn nái được? Em là nàng tiên, là mẹ của con anh mà...”
“Cút, cút ngay cho tôi! Buông ra! Còn nói nữa, tôi đá chết anh bây giờ!”
Quỳnh bị anh càng nói càng tức, lại bị ôm chặt đến mức không thở nổi, đang định tung một cước đá vào ống quyển gã trai quê này thì ngoài sân lại có tiếng quát tháo ầm ĩ.
“Đại... Thằng Đại, mày chết đâu rồi ra đây cho tao! Có giỏi thì trốn luôn đi!”
Nghe thấy giọng nói hổn hển, chua ngoa của bà nội kế, Đại giật mình buông tay, cười áy náy với vợ: “Em, bà nội đến, chắc là nghe tin đồn bậy bạ rồi, anh ra gặp bà một chút...”
Bà cụ Hà ở ngoài sân, tay chống gậy, thở hồng hộc nghe thấy tiếng cười đùa trong nhà, lập tức cao giọng chửi đổng:
“Con đàn bà vô giáo dục từ đâu đến, dám hỗn xược, lả lơi với ân nhân như vậy? Đại, mày là đồ mê gái bỏ bà, còn không mau đuổi con hồ ly tinh này ra ngoài cho tao! Cái nhà này sắp loạn rồi!”
Tiếng nói chanh chua này truyền đến khiến Quỳnh sững người.
Đây là Dung Ma Ma trong phim chưởng từ đâu xuất hiện vậy?
Mở miệng ra đã mắng cô là hồ ly tinh, cô đã quyến rũ chồng của bà ta hay đào mả tổ nhà bà ta lên à?
Phì phì phì!
Chỉ nghe giọng nói khàn đặc, hằn học này cũng biết là một bà già da nhăn nheo, khó tính. Chồng của một bà già như vậy chắc là một lão già biến thái rồi?
Quỳnh suýt nữa thì tự làm mình buồn nôn!
Bước ra khỏi cửa, nheo mắt nhìn dưới ánh nắng chói chang, cô thấy quả nhiên là một bà lão gầy guộc, mặt đầy nếp nhăn xô lại với nhau, đôi mắt tam bạch ti hí lại còn tỏ vẻ bề trên, hất hàm nhìn người. Quỳnh vốn đang tức giận liền vỗ tay bép bép:
“Tốt, tốt lắm, quá tốt rồi! Đại, bà nội anh đến đuổi người kìa. Anh cứ để tôi đi đi, tôi sẽ cảm kích anh cả đời sau! Tôi đi ngay cho khuất mắt!”
Anh không cần cô cảm kích cả đời sau, anh chỉ cần đời này cô làm vợ anh, sống bên anh là đủ rồi!
Đã nói là làm vợ anh một năm để trả nợ, bây giờ có cơ hội là cô lại muốn chạy làng?
Không có cửa đâu!
Đại nhìn vợ nhỏ chỉ mong có chuyện để kiếm cớ chuồn êm, trong lòng có chút buồn bã, nhưng lúc này không phải là lúc đấu khẩu với cô. Tối nay anh nhất định phải “phạt” cô, cắn cô mấy cái thật đau để hả giận!
Đại nén lại ham muốn vác người vào nhà ném lên giường, chỉnh lại áo xống, bước đến trước mặt bà cụ Hà, cúi đầu ngoan ngoãn hỏi:
“Bà nội, trời nắng chang chang thế này, sao bà lại đến đây ạ? Có chuyện gì bà cứ nhắn chú Văn Tú bảo con là được.”
Bà cụ Hà bị thái độ ngông nghênh lúc nãy của Quỳnh làm cho tức điên, máu nóng dồn lên mặt, lúc này đang không có chỗ xả giận, trút hết lên người Đại, giơ gậy lên định đánh:
“Mày hỏi sao tao không đến? Tao mà không đến thì cái nhà này thành cái ổ nhền nhện à? Tao vốn tưởng mày là một đứa thật thà, biết suy nghĩ, ai ngờ mày lại lẳng lặng mang một con hồ ly tinh về nuôi báo cô. Tao mà không đến, mày có bị nó ăn không còn mảnh xương, hút hết sinh khí cũng không ai hay biết!”
Ăn cả xương sao?
Răng của Quỳnh tốt đến thế cơ à, gặm nổi cả con trâu mộng to xác này sao?
Bà già chết tiệt, ăn nói hàm hồ. Tôi đây có phải chó sói hay yêu quái đâu!
Muốn ăn thì tự đi mà ăn!
Xương cứng như vậy, tôi không muốn làm mẻ hàm răng ngọc ngà của mình đâu!
“Ha ha ha... Bà lão này là ai vậy? Trông lạ hoắc. Chẳng lẽ bà có đôi mắt thần hay sao? Vừa gặp đã bảo tôi là hồ ly tinh, nếu bà không có mắt nhìn xuyên thấu thì làm sao biết được nguyên hình của tôi chứ?
Nhưng này bà già, tôi nói cho bà biết để bà mở mang tầm mắt, hồ ly tinh là loài cáo, nó thích ăn gà chứ không phải chó, sao lại đi ăn thịt trâu chứ? Bà cứ yên tâm, dạ dày tôi không tốt, tiêu hóa kém, nuốt không trôi con trâu mộng dai nhách này đâu, nếu bà thèm khát muốn ăn thịt bò thì cứ tự nhiên mang đi! Tôi biếu không đấy!”
Bà Lễ đứng bên cạnh, nhìn cô gái nhỏ đứng ở cửa với khuôn mặt trắng trẻo, thân hình mềm mại, ngực nở eo thon, quần áo tuy giản dị nhưng không che được vẻ đẹp, miệng lưỡi lại lanh lợi, sắc sảo như dao cau, bị những lời đáp trả của cô làm cho ngây người.
Trên đời lại có người con gái tùy tiện, dám ngang ngược cãi lại người già như vậy sao?
Nếu Quỳnh biết trong lòng bà nghĩ gì, chắc mắt phải trợn trắng lên quá. Hiền như chị Dậu còn dám vùng lên đánh cai lệ kia kìa, con gái dưới xuôi, lại là con gái thời hiện đại, chỉ có giỏi nhịn những người đáng kính chứ không có đứa nào hiền lành để người ta bắt nạt hết ráo.
Bà Lễ cả đời quanh quẩn trong xóm núi, sống khép kín, đương nhiên không biết con gái ngoài kia như thế nào. Nhưng trong lòng bà lúc này lại không hề ghét Quỳnh, trái lại còn thấy thú vị.
Mẹ chồng của mình đã tác oai tác quái, chèn ép con cháu ở nhà họ Trần mấy chục năm nay, chưa ai dám ho he nửa lời. Hôm nay có người chọc tức được bà ta đến mức cứng họng, không làm gì được, thật là hả dạ!