Nhặt Tiên Nữ Về Làm Vợ

Chương 25: Sóng gió sắp nổi

Trước Sau

break

Bà Lễ chỉ có thể âm thầm thở dài thương cảm cho cháu trai số khổ, nhưng bà là người thật thà, nhu mì, bao năm sống dưới cái uy của mẹ chồng nên không dám trái ý nửa lời.

Hôm nay nếu không phải cô ba đanh đá không có nhà, bà cũng sẽ không để bà ta kéo đi cùng làm bia đỡ đạn thế này.

“Mẹ, mẹ đi chậm thôi kẻo ngã, mẹ đừng vội như vậy. Nếu cô gái này thực sự làm vợ của Đại, là người đàng hoàng, chẳng lẽ nó lại không đưa về ra mắt mẹ, dâng trà cho mẹ sao?”

Bà cụ Hà trừng mắt, cái nhìn sắc như dao cau:

“Vợ con gì cái ngữ ấy? Chỉ là một con đàn bà sát chồng, không biết đẻ trứng bị nhà chồng ruồng bỏ như vứt đi, sao có thể làm vợ của cháu trai tao, bước chân vào cửa nhà họ Trần được? Không được, đợi nó đưa người về ra mắt tao thì gạo đã nấu thành cơm, hỏng hết chuyện à? Nhanh lên, tao phải bắt nó bán con nhỏ đó đi ngay lập tức, gỡ gạc lại chút vốn!”

Bán đi?

Bà già này quả nhiên có ý định tàn nhẫn đó!

Hơn nữa, cô gái này Đại đã phải bỏ ra mười quan tiền để chuộc - một số tiền khổng lồ, bán cho ai bây giờ để lấy lại đủ vốn?

Với lại, cháu trai của mình sắp hai mươi lăm tuổi, bản thân còn chưa có vợ, mang tiếng ế vợ, đã đưa người ta về rồi, tình cảm thế nào chưa biết, sao có thể nhẫn tâm bán đi như món hàng được?

Bà Lễ là người thật thà, nghĩ lại phận mình năm xưa cũng vì cha ở nhà bệnh nặng, gia cảnh bần hàn, đúng lúc gặp một người muốn tìm vợ gấp.

Lúc đó, bà Lễ ngây thơ tưởng là cha của Đại mua vợ cho mình, nên bà đã cắn răng bán mình với giá mười quan tiền để lấy tiền chữa bệnh cho cha ruột. Ai ngờ về đến nơi mới biết không phải ông cưới vợ cho mình mà là cưới cho em trai ông - một người đàn ông góa vợ có con riêng.

Lúc bà Lễ biết thì ván đã đóng thuyền, nhưng trong lòng bà vẫn luôn thầm ngưỡng mộ và yêu mến người anh chồng trượng nghĩa đó. Cho dù một năm sau ông lại cưới một người vợ khác về, bà cũng không hề oán hận, ghen tuông, chỉ âm thầm giữ ông trong một góc trái tim.

Mười năm trước người đó gặp nạn qua đời, bà Lễ đau đớn đến mức động thai, hôm đó bị sảy thai đứa con út, máu chảy rất nhiều, từ đó về sau bà không mang thai được nữa. Cả đời bà chỉ có hai con trai và hai con gái, sống lầm lũi nuôi con.

Bà Lễ được gả vào nhà họ Trần khi mới mười bốn tuổi, đến năm mười tám tuổi mới sinh con trai cả Văn Tú, con trai cả năm nay đã hai mươi tuổi, cũng đã lấy vợ.

Bao nhiêu năm nay, Đại đã thay thế vị trí của cha mình, gánh vác cả gia đình, luôn giúp đỡ gia đình bà Lễ từ hạt gạo đến bó củi, trong lòng bà đều biết rõ và mang ơn.

Mẹ của cha Đại là người vợ cưới hỏi đàng hoàng của ông cụ, xuất thân gia giáo, tiếc là phận mỏng, lúc sinh con thì qua đời vì băng huyết.

Bà cụ Hà bây giờ, chẳng qua chỉ là một góa phụ ở làng bên mà ông cụ sau này cưới về để có người lo cơm nước.

Nhưng bà Lễ cảm thấy mẹ chồng mình cũng là người có phúc phần lớn, vừa vào cửa nhà họ Trần năm đó đã sinh ra chồng mình, củng cố địa vị.

Vài năm sau lại liên tiếp sinh ra chú ba, chú tư và cô út. Nhờ công lao sinh nở của bà ta, nhánh của họ từ một chi neo người đã phát triển thành bốn năm chi đông đúc.

Lúc này, trong sân nhà Đại, Quỳnh đang tức giận chống nạnh nhìn Đại, mặt đỏ bừng. Bảo anh làm một việc đơn giản mà lại làm thành ra thế này, chuyện bé xé ra to.

Cô chỉ bảo Đại nói khéo với bên ngoài rằng cô là một cô gái chạy nạn vì thiên tai từ nơi khác đến, vì không được nhà chồng dung thứ nên bỏ trốn, trên đường gặp kẻ xấu được anh cứu giúp, thế mà anh tự động thêm thắt bao nhiêu tình tiết lâm ly bi đát, lại còn cái vụ “mười quan tiền” nữa.

Quỳnh càng không biết rằng, bên ngoài cái miệng thế gian đã đồn ầm lên rằng cô là một người đàn bà vừa sát chồng, vừa không biết đẻ, là “sao chổi”, mà bà nội anh ta còn đang hùng hổ đến tìm cô gây sự!

“Tránh ra! Đồ ngốc! Bảo anh làm một việc cỏn con cũng không xong, tôi không muốn nhìn thấy cái mặt đáng ghét của anh nữa!”

Vợ mình đang mặc bộ quần áo mới anh mua hôm qua, tuy chỉ là vải thô màu lam nhạt, nhưng khi mặc lên người cô lại đẹp đến thế, tôn lên làn da trắng ngần, tựa như tiên nữ hạ phàm bị lạc vào chốn bụi trần.

Đại chỉ mải ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sinh động đáng yêu, đôi môi đang mấp máy mắng mỏ của vợ, hoàn toàn không nghe thấy cô đang mắng mình cái gì, chỉ thấy giọng cô thánh thót như chim hót.

Lời đồn đó là do anh cố ý truyền ra ngoài, có tính toán cả đấy, cốt để cho đám trai ế thèm khát trong làng không dám tơ tưởng đến vợ mình.

Người trong làng cổ hủ, nhà nào cưới vợ mà không phải để sinh con nối dõi tông đường?

Gã trai ế nào dám vì cưới vợ đẹp mà không cần mạng, dám rước một “sao chổi” về nhà?

Vợ của anh có biết đẻ hay không, có phải là người bị nhà chồng ruồng bỏ hay không, Đại anh sao có thể không rõ? Anh tin vào mắt mình. Nhưng người khác không rõ mà, cứ để họ hiểu lầm đi!

Trong phút chốc, Đại tự đắc vì sự thông minh, láu cá của mình.

Xem vợ còn muốn gả cho ai nữa! Ngoài anh ra, ai dám rước?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc