Nhặt Tiên Nữ Về Làm Vợ

Chương 24: Lời ong tiếng ve

Trước Sau

break

“Ha ha ha... Tứ, mày kiếm chuyện để bị đánh đấy à? Dây vào tổ kiến lửa rồi!” Đám đàn ông cười ồ lên.

Nguyễn Tứ biết Thị Hoà là một người đàn bà đanh đá có tiếng, nhưng sức đàn bà yếu ớt, bị tát một cái cũng chỉ như gãi ngứa, anh ta cười hì hì vỗ vỗ vào đũng quần đầy khiêu khích:

“Tao là đồ vô tích sự, nhưng mày cũng có phải người đẹp đâu mà đòi hỏi? Đánh đi, đánh đi, hay là tát vào đây mấy cái này cho sướng tay? Chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân, vừa hay thành một đôi trời sinh?”

Nhìn bộ dạng bỉ ổi, cợt nhả của Nguyễn Tứ, Thị Hoà tức không chịu nổi, máu dồn lên não, giơ tay ra định túm lấy đũng quần anh ta mà cấu xé:

“Thèm đàn bà đến phát điên rồi phải không? Để bà đây vặn đứt cái của nợ đó đi cho mày hết thèm, cho mày làm thái giám luôn!”

Nguyễn Tứ vẫn cười hì hì, nhanh nhẹn né người đứng dậy bỏ chạy vòng quanh gốc đa:

“Ối ối, cái này không được, tuyệt đối không được, vặn đứt rồi thì con tao từ đâu ra? Dòng họ Nguyễn nhà tao tuyệt tự à? Lỡ một ngày nào đó, tao cũng có vận may nhặt được một cô vợ xinh đẹp từ trên trời rơi xuống như nhà thằng Đại, chẳng phải là chỉ biết đứng nhìn mà khóc ròng à?”

Thị Mai - vợ của Văn Tú, em trai Đại - vẫn ngồi bên cạnh cắn hạt dưa tanh tách, không nói lời nào nhưng đôi mắt đảo liên tục. Lúc nãy đi ngang qua nhà Đại, thị đã nhìn thấy Quỳnh. Dáng vẻ vừa có thân hình đầy đặn quyến rũ, vừa có khuôn mặt thanh tú của Quỳnh đã khiến lòng thị tràn ngập ghen tị và lo sợ.

Thị gả cho Văn Tú, một là vì ham mê vẻ ngoài tuấn tú, thư sinh của anh ta, hai là vì toan tính rằng Đại cục mịch khó mà lấy được vợ.

Chỉ cần Đại cả đời không lấy được vợ, cứ lầm lũi làm việc như trâu ngựa, thì số tiền anh kiếm được, ngôi nhà anh đang ở, tất cả sẽ đều thuộc về vợ chồng thị và con cái sau này.

Thế nhưng bây giờ Đại không những mang về một người đàn bà, mà còn là một người đàn bà xinh đẹp như tiên giáng trần, có thể mê hoặc đàn ông, trong lòng Thị Mai căm hận đến cực điểm. Mối lợi của thị đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Nghe mọi người trêu đùa, châm chọc nhau, Thị Mai quyết định, nhất định phải tìm cách đuổi con hồ ly tinh đó đi càng sớm càng tốt! Không thể để nó bén rễ ở cái nhà này.

“Này Tứ, mày đừng có ham hố. Một con đàn bà sát chồng, có xinh đẹp đến mấy cũng vô dụng, là cái rổ rách thôi. Chỉ sợ có mạng lấy về mà không có mạng hưởng, đêm tân hôn lại lăn ra chết thì khổ, đợi mày chết rồi thì lại tốt cho kẻ khác thôi! Hơn nữa, tao nghe ngóng kỹ rồi, nghe nói là loại đàn bà ‘cây độc không trái, gái độc không con’, không biết đẻ đâu, lấy về thì được cái tích sự gì ngoài tốn cơm tốn gạo!”

Thím Tân, một bà hàng xóm chuyên đưa chuyện, ghé sát vào người Thị Mai, mắt sáng lên: “Gì cơ? Mai, mày nói thật không? Con này không chỉ sát chồng mà còn không biết đẻ à? Tin ở đâu ra thế?”

Thị Mai trong lòng không chắc chắn lắm, thị chỉ nghe loáng thoáng câu chuyện thêu dệt rằng người đàn bà mà anh chồng mình cứu về đã từng lấy chồng nhưng không có con. Vì chính thị cũng đã lấy chồng gần hai năm mà vẫn chưa có thai, cũng đang lo sốt vó, nên thị không dám khẳng định chắc nịch.

Nhưng lời này Thị Mai sẽ không nói hớ với bất kỳ ai để bảo vệ mình, thị cố tình hạ thấp giọng ra vẻ bí mật:

“Thím ơi, cháu chỉ nghe người ta đồn thế, bảo là nhà chồng cũ vì chuyện này mới muốn bán cô ta đi. Thím nghĩ mà xem, nếu cô ta có thể sinh con sòn sòn thì sao lấy chồng mấy năm mà chưa đẻ được quả trứng nào? Một hai năm thì còn nói được là do duyên chưa tới, nhưng nghe nói đã lấy chồng ba bốn năm rồi. Theo cháu thấy, chuyện này rất có khả năng là thật, đàn bà mà không đẻ được thì nhà chồng nào chứa? Không lẽ nhà chồng cô ta không còn anh em nào khác à mà phải đuổi đi?”

Ở nông thôn, chuyện con cái là quan trọng nhất. Con gái nhà nghèo mười hai, mười ba tuổi đã đi lấy chồng là chuyện thường, đặc biệt là những cô gái chạy nạn từ nơi khác đến, mười một mười hai tuổi lấy chồng lại càng nhiều để bớt miệng ăn, vì vậy lời phân tích của Thị Mai nghe rất lọt tai, thím Tân không hề nghi ngờ.

“Chà chà, vừa sát chồng, mang vận đen, lại vừa không biết đẻ, vô dụng như thế thì bà già nhà mày có đồng ý không? Bà cụ Hà khó tính thế cơ mà.”

Thị Mai nghe vậy mắt sáng lên như đèn pha: Đúng rồi, sao mình lại quên mất bà nội chồng nhỉ? Chỉ cần để bà nội biết chuyện tày đình của con hồ ly tinh này, thêm mắm dặm muối vào, làm sao bà có thể để người đàn bà này ở lại làm bại hoại gia phong?

Nghĩ là làm, Thị Mai vội vàng chạy về mách lẻo. Bà cụ Hà đang nằm võng, nghe tin cháu trai cả nhặt được một cô gái về tốn kém bao nhiêu tiền, lại còn là loại đàn bà bỏ đi, vội đến mức bật dậy, xỏ dép trái dép phải, đi không vững:

“Vợ thằng hai, con đi nhanh lên một chút được không? Dìu tao với! Tao không thể để một con hồ ly tinh mê hoặc cháu trai ngoan của tao, làm tan nát cái nhà này được.”

Bà Lễ - mẹ kế của Đại - đi bên cạnh dìu bà cụ, thực lòng không tán thành cách nói cay nghiệt này của mẹ chồng. Cháu trai của mình đã hai mươi lăm tuổi đầu, cái tuổi mà người ta đã con bồng con bế, còn nó từ nhỏ đã phải chịu khổ thay cha mẹ nuôi nấng các em khôn lớn. Khó khăn lắm ông trời mới ban cho một người vợ, dù xuất thân thế nào cũng là điều đáng mừng, vậy mà người làm bà nội này sao lại không vui mừng chút nào, chỉ chăm chăm tìm cách phá đám?

Bà Lễ hiểu suy nghĩ ích kỷ của mẹ chồng, cha của Đại không phải là con ruột của bà, nên tất nhiên không thể thương Đại như cháu ruột được.

Bao nhiêu năm nay, mượn cớ giúp cháu trai cả chăm sóc em gái nhỏ, thực ra bà mẹ chồng này chỉ coi cô cháu út như một con ở không công, sai bảo đủ điều, để bản thân được hưởng thụ cuộc sống của một bà lớn, ăn sung mặc sướng trên mồ hôi nước mắt của cháu mà thôi.

Nhìn vẻ mặt lo lắng, hậm hực của bà cụ không phải vì cháu trai không có vợ, mà là lo sợ cháu trai lấy được vợ rồi sẽ không còn cung phụng mình nữa, tiền bạc sẽ lọt vào tay người ngoài, trong lòng bà Lễ rất khinh thường sự tham lam của bà ta.

Dù sao đi nữa, bao nhiêu năm qua, đứa cháu đó hiếu kính với bà như vậy, làm lụng vất vả chưa bao giờ để bà thiếu một miếng thịt rừng nào, dù là một con sói mắt trắng cũng đã nuôi cho thuần rồi chứ?

Vậy mà bà mẹ chồng này, lòng dạ còn ác hơn cả sói mắt trắng, ăn cháo đá bát!

Một lát nữa, cháu trai cả của mình, xem ra lại phải chịu khổ, chịu nhục trước mặt cả làng rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc