Quỳnh chống hai tay lên cằm ngồi trên ngạch cửa, mắt lơ đãng nhìn về phía trước, trong đầu vẫn còn văng vẳng tiếng đám đông ồn ào lúc nãy.
Nghĩ đến ánh mắt như sói đói của đám đàn ông trong làng nhìn mình chằm chằm, cô không khỏi thầm rủa.
Chưa thấy phụ nữ bao giờ à? Giữ, giữ cái đầu các người! Đến lúc đó nếu con trâu ngốc này không giữ lời, tôi chặt hết cả lũ các người!
“Em ơi, anh đi săn chút đồ rừng cho em ăn nhé? Trong rừng giờ này chắc có gà rừng béo lắm.”
Quỳnh đang mải suy nghĩ thì bị Đại cắt ngang, nghĩ đến tương lai có thể bị đám người này gây phiền phức, lòng cô bỗng dấy lên oán hận.
Gọi, gọi cái gì mà gọi? Gọi hồn à? Muốn đi thì đi đi, người ta đang bực mình đây này!
Cả ngày chỉ biết ăn với ăn, thảo nào to như một con trâu mộng!
Ăn cái đầu anh ấy!
Đại ngơ ngác bị vợ nhỏ lườm cho một cái, trong lòng thấy tủi thân, nhưng vừa nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay, anh cúi đầu chột dạ, hai tay xoắn vào nhau bối rối.
Anh đâu có cố ý chọc giận em, chẳng phải anh sợ em đói sao? Vợ tuy có da có thịt, nhưng người vẫn còn gầy quá, sắc mặt cũng chưa hồng hào, phải nuôi em béo lên một chút, mùa đông ôm mới ấm!
Sau khi trút giận xong, Quỳnh cuối cùng cũng bình thường trở lại, nhìn thấy vẻ mặt tội nghiệp của Đại cũng thấy hơi quá đáng: “Hôm nay muộn thế rồi, mai hãy đi săn.”
Đại đang định ra cửa dừng bước, quay lại hỏi: “Vậy hôm nay chúng ta làm gì?”
Quỳnh liếc nhìn đống củi lộn xộn bên cạnh bức tường rào, cành khô cành tươi lẫn lộn trông rất ngứa mắt:
“Dọn đống củi này gọn lại, xếp vào trong lán kia đi, lỡ trời mưa thì củi ướt hết, không đốt được đâu, khói mù mịt cay mắt lắm. Còn nữa, rút con dao này ra hộ phát, nãy chém mạnh quá giờ kẹt cứng không lấy ra được.”
Đại thấy Quỳnh chỉ cái này, bảo cái kia, giọng điệu tuy ra lệnh nhưng lại có chút quan tâm đến chuyện nhà cửa, trong lòng lập tức vui như mở cờ.
Vợ nhỏ đã coi đây là nhà rồi sao? Tốt quá rồi, anh nhất định sẽ dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, sửa sang lại mái nhà dột, để vợ không còn chê nhà mình nghèo nữa...
Quỳnh không nghĩ nhiều đến thế, căn nhà này tuy cũ nát, tường đất lồi lõm nhưng được cái nền đất nện khá rộng rãi và bằng phẳng.
Ở vùng quê này thứ gì cũng thiếu, chứ đất hoang và tài nguyên rừng thì không thiếu.
Nếu muốn kiếm tiền, Quỳnh biết nghề cũ của mình là thiết thực nhất ở đây.
Dù không có thiết bị hiện đại, lò sưởi hay máy phun sương, nhưng kỹ thuật giữ ấm và tạo độ ẩm không hoàn toàn phụ thuộc vào công nghệ cao. Trước đây, cô cũng bắt đầu bằng cách dùng nhà giàn đơn sơ, che chắn bằng rơm rạ để trồng nấm hương, mộc nhĩ, nấm rơm.
Có những loại nấm này, cộng thêm việc anh chàng này biết săn bắn mang thịt về, sau đó cô lại làm thêm một ít bột nêm rau củ từ nấm và các loại rau gia vị theo phương pháp sấy khô nghiền bột ở kiếp trước, biết đâu gia vị nhà nông của cô sẽ thành công vang dội!
Bà nội của Quỳnh ở kiếp trước có tay nghề làm nước sốt gia truyền ai cũng khen ngợi, từ tương đậu nành đến mắm tép. Tuy cô ít khi tự tay làm, nhưng từ nhỏ đã nhìn quen, quy trình lên men, ủ chượp cô đều nắm rõ, nếu nói không biết làm thì đúng là đồ ngốc.
Đợi sân nhà được dọn dẹp xong, trước tiên phải hỏi mượn Đại một ít tiền để xuống núi mua vài thứ vật liệu giữ ấm như vải dầu, giấy dầu. Khi trời thực sự trở lạnh, chỉ cần đặt thêm vài chậu than lớn trong nhà giàn, che chắn kỹ càng, có lẽ nhiệt độ sẽ tăng lên đủ để nấm phát triển...
Nguyên tắc làm việc của Quỳnh là: Mọi việc phải có kế hoạch, có quy hoạch mới có thể thành công, mà tiền đề của thành công chính là biết người biết ta, tận dụng những gì sẵn có.
Vì kế hoạch kiếm tiền lớn lao, Quỳnh không còn lườm nguýt Đại nữa. Sau khi hai người dọn dẹp sân nhà ngăn nắp, củi xếp gọn gàng và ăn qua loa bát cơm nguội, cô bắt đầu đi thị sát công việc quanh nhà.
“Em ơi, đây là vườn rau của chúng ta. Em xem, anh trồng nhiều loại rau lắm, đây là bí đỏ, đây là bầu, đây là mướp, đây là cải thìa, đây là cải thảo, đây là...”
Nhìn một khoảnh đất trồng đủ các loại rau, chủng loại thì không ít, nhưng số lượng thì chẳng được bao nhiêu. Những dây bí đỏ lá đã ngả vàng, quả thì bé tẹo, giàn mướp thì siêu vẹo, cỏ mọc xen lẫn rau.
“Nghe nói, rau này nhà em trai anh cũng sang hái ăn à?”
Đại gãi đầu, cười trừ: “Cha mẹ anh chỉ để lại cho mảnh vườn này, không cho họ hái thì...”
Nhìn đám rau ít ỏi, còi cọc vì thiếu phân bón và chăm sóc, rồi lại nghĩ đến người em trai vừa lười vừa tham ăn của anh ta, Quỳnh lập tức không vui:
“Cái gì? Có một mảnh vườn rau bé tí tẹo mà bao nhiêu người ăn, thế đến mùa đông tuyết rơi thì ăn cái gì? Hít khí trời mà sống à?”
Bây giờ mới cuối tháng bảy thôi mà? Còn lâu mới đến mùa đông.
Đại không dám nói câu này, lúc này anh chỉ sợ vợ giận nên vội nói:
“Em ơi, anh vào rừng hái nấm cho em, trong núi cứ mưa xong là nấm lại vừa to vừa béo, nhiều vô kể. Hái về anh phơi khô, xâu thành chuỗi treo lên gác bếp, đến mùa đông chúng ta dùng chúng hầm với gà rừng ăn, thơm ngon lắm, được không?”
Gà hầm nấm?
Món đó đúng là ngon thật, nước ngọt thịt thơm.
Nhưng ngày nào cũng ăn thì có là sơn hào hải vị cũng phải ngán tận cổ.
Quỳnh định bụng trước khi tự trồng được nấm, đi hái một ít trong rừng cũng không tồi, coi như khảo sát nguồn giống tự nhiên.
Hơn nữa, giống nấm của cô cũng phải tìm từ trên núi, những cây gỗ mục có nấm mọc sẵn sẽ là nguồn meo giống tốt nhất.