Mọi người nói đùa một lúc.
Văn Đại thấy mặt trời đã xuống núi nên vội nói đi tắm rồi đứng dậy đi về phía bờ sông.
Tuy là tháng sáu, nhưng đến tối nước sông rất mát.
Thân hình thô kệch của Văn Đại ngâm mình trong nước, nhất thời không muốn đứng dậy.
Sông Phượng là nước từ trong núi chảy xuống, trong vắt thấy đáy, anh bất giác nghĩ:
[Sau này mình cưới vợ về, mình nhất định sẽ thương yêu cô ấy, không để cô ấy làm bất cứ việc gì, chỉ cần cô ấy mỗi ngày đều nhàn rỗi là được.]
Lúc này mặt trời đã lặn hẳn, dòng sông mờ tối ngày càng thêm ảo mờ.
Đột nhiên một tiếng “bùm” đã cắt ngang giấc mơ đẹp của Văn Đại:
“Ai đó? Lên tiếng đi, đột nhiên làm một tiếng như vậy, người ta bị mày dọa chết khiếp...”
Anh gọi mấy tiếng cũng không có ai trả lời.
Văn Đại rất không vui đứng dậy, anh phải tìm cho ra kẻ đã phá hỏng giấc mơ đẹp của mình.
Đột nhiên, dưới ánh sáng lờ mờ, anh phát hiện một vật màu trắng như ánh trăng đang trôi đến từ mặt nước cách đó không xa.
Càng lúc càng gần, mắt Văn Đại mở to:
“Trời đất ơi! Lẽ nào đây thật sự là tiên nữ từ trên trời rơi xuống sao?”
Theo dòng nước, vật màu trắng đó ngày càng rõ hơn.
Vật màu trắng trên mặt sông lại là một người phụ nữ?
Văn Đại dường như không tin vào mắt mình. Anh véo mạnh vào đùi một cái, đến khi đau chảy nước mắt mới tỉnh táo lại:
“Là thật sao? Ông Trời ơi, lại là thật sao? Thằng Đẩu ao ước bao nhiêu lần cũng không được, chuyện tốt thế này lại đến với con sao? Ông Trời ơi, Người tốt quá! Người có biết con nhớ vợ đến khổ sở không? Cảm ơn trời, cảm ơn trời ạ...”
Văn Đại kích động đến mức đứng không vững. Hai chân anh run rẩy, ba chân bốn cẳng chạy đến bờ sông, một tay ôm lấy người phụ nữ chạy lên bờ. Anh run run nhặt quần áo của mình lên bọc cô lại, sau đó mặc vội bộ đồ bẩn vào rồi về nhà.
Lúc này trời vẫn chưa tối hẳn, Văn Đại sợ bị người khác phát hiện nên cố tình đi đường vòng mới vác người về nhà được.
Căn nhà anh ở từng là nơi cha mẹ ở, chỉ có một cái phản đất. Vừa vào cửa, Văn Đại thấy không ai để ý đến mình bèn đóng chặt cửa sân, cài thêm cái chốt rồi mới vác người vào nhà.
Cho đến khi đặt người lên phản, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi ở bên ngoài trời hơi tối, Đại căn bản không kịp nhìn kỹ người phụ nữ này, lúc này người đã vào nhà, cô chính là người của anh rồi, Văn Đại lúc này mới yên tâm ngắm nhìn.
Nhìn một cái thì không sao, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo, Văn Đại lại ngây người...
Chỉ thấy mái tóc của người phụ nữ trên phản dính chặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, tỏa ra ánh đen bóng, hàng mi thỉnh thoảng run rẩy khiến người ta lầm tưởng giây tiếp theo đôi mắt sẽ mở ra, nhìn đôi môi nhỏ như quả anh đào hơi hé mở tuy vì ngâm nước mà tái nhợt, nhưng hơi thở tỏa ra lại thơm đến lạ.
Văn Đại chưa từng chạm vào phụ nữ, nhưng trong làng trên núi này gái ít, trai nhiều, chuyện nam nữ không bị coi trọng nghiêm ngặt.
Đàn ông trong làng không có vợ, mười người thì bảy tám người sẽ tìm quả phụ để giải quyết.
Văn Đại không thích Thị Hoà là vì anh đã hơn một lần bắt gặp bà góa Điền lén lút với đám trai ế trong thôn!
Đặc biệt là vào những ngày hè nóng nực, anh đã lén lút nhìn thấy bà góa Điền và mấy gã trai ế trong bụi đá ven sông.
Trong làng tương đối thuần phác, hơn nữa ở núi lớn này có quy củ của người núi lớn.
Ví dụ như đi săn, ai đặt bẫy săn trong núi, con mồi dính bẫy của ai thì con mồi đó là của nhà người ấy.
Nếu con mồi thoát khỏi bẫy, thì ai nhặt được sẽ là của người đó.
Bây giờ lại nhặt được một đại mỹ nhân, trong lòng Văn Đại đã chắc mẩm: Đây nhất định là người trời ban cho anh làm vợ!
Hỏi vì sao ư?
Bởi vì anh vừa mới nghĩ, muốn cưới một người về để cưng chiều.
Anh vừa mới nghĩ, trời đã ban cho một người. Hơn nữa lại là một người phụ nữ đẹp như vậy, đây không phải là trời chiếu cố anh thì là gì?
“Cốc cốc... cốc cốc... Anh cả, anh có ở đó không?”
Trong nháy mắt, mặt Văn Đại đen lại:
“Tú, muộn thế này chú chạy đến đây làm gì? Tôi ngủ rồi!”
Văn Tú rõ ràng nhìn thấy trong nhà có ánh đèn, mà anh trai mình lại nói đã ngủ. Đây là cố tình không cho anh ta vào cửa đúng không?
Nghĩ đến lời của vợ mình, trong lòng Văn Tú không vui:
“Anh cả, em có việc tìm anh, mở cửa được không?”
Văn Đại trong lòng như lửa đốt, em trai mình lại còn đến làm phiền nên anh nổi giận:
“Có chuyện gì không thể để mai nói à?”
Văn Tú quyết tâm hôm nay phải lấy được đồ:
“Anh cả, anh mở cửa đi, em thật sự có việc rất gấp.”
Nghe thấy giọng nói này, Văn Đại biết nếu anh không mở cửa, tối nay đứa em trai này sẽ không để yên.
Để lát nữa không ai làm phiền, Văn Đại lập tức mặc quần áo rồi cầm đèn ra ngoài:
“Rốt cuộc có chuyện gì gấp thế? Chú không biết tôi cả ngày chạy trong núi, mệt lắm rồi sao? Có chuyện gì, nói đi.”
Văn Tú thấy anh trai mình áo quần xộc xệch, lúc này mới biết anh quả thật chuẩn bị ngủ:
“Cái đó, anh cả, Mai mấy hôm nay không được khỏe, cứ ăn gì nôn nấy, cảm thấy trong miệng không có vị gì cả, mẹ thằng Sơn nói có thể là có rồi...”
Em dâu mình có thai rồi?
Văn Đại vốn đang rất không vui, nghe chuyện này trong lòng cũng dễ chịu hơn một chút:
“Vậy chú tìm tôi có chuyện gì?”
Văn Tú rụt rè nhìn vào trong nhà:
“Không biết chỗ anh cả có gạo trắng và gà rừng, thỏ gì không, mẹ thằng Sơn nói, bảo em làm cho vợ chút đồ ngon, lúc này trong bụng nếu thật sự có thai, phải cho nó ăn chút đồ tốt, con mới khỏe mạnh...”
Nếu là bình thường, Văn Đại nghe thấy lời này chắc chắn sẽ đưa hết đồ ăn thức uống mình mua hôm nay cho anh ta. Nhưng bây giờ đã khác rồi.
Người phụ nữ xinh đẹp trên phản của mình ngày mai phải được ăn chút đồ tốt, nếu không cô ấy sẽ không cam tâm ở lại sinh con cho anh.