Trần Phương Sinh ba mươi mấy tuổi rồi vẫn chưa cưới được vợ, hai mắt ông ta sáng rực nói:
“Không chỉ mông to, mà trước ngực cũng nảy nở lắm, vừa nhìn đã biết là dễ sinh con. Đen thì có sao? Đàn bà mà, cưới về có thể sinh cho mình mấy đứa con mới gọi là đàn bà chứ!”
Mấy người này đều là trai ế, Trần Hùng vô cùng tán đồng lời của Trần Phương Sinh:
“Chú Sinh nói đúng, đàn bà không biết đẻ thì có ích gì? Đến già rồi chẳng phải cũng chỉ có hai người cô quạnh sao? Giống như con Mai nhà thằng Tú đó, sính lễ và nhà cửa ngốn hết tiền của thằng Đại, thế mà về nhà được hai năm rồi nhỉ? Ngay cả cái rắm cũng không có!”
Văn Đẩu ra vẻ thần bí:
“Chứ còn gì nữa, đã lấy là phải lấy người dáng ngon về làm vợ. Kia kìa, sáng nay vừa đưa người về. Thằng nhóc Hai Toàn đó đã cài cửa lại, đến giờ vẫn chưa ra ngoài!”
Trần Phương Sinh mặt mày bỉ ổi:
“Vợ mới vừa về nhà, ra ngoài làm gì? Ra đây hóng gió với đám trai ế chúng ta à? Đợi cậu có vợ rồi, cậu sẽ biết có nỡ ra khỏi cửa không!”
Trần Hùng và Văn Đại bằng tuổi nhau, cả hai đều đã hai mươi lăm.
Chỉ cần nhắc đến đàn bà, cả người anh ta lại khó chịu.
Cũng không thể trách Trần Hùng, ở cái tuổi hai mươi lăm này trong làng chưa được coi là trai già, nhưng nếu ở dưới xuôi, con cái nhà người ta đã lớn tướng rồi.
Nghe lời Trần Phương Sinh, trong lòng anh ta cũng hâm mộ chết đi được. Anh ta thầm hạ quyết tâm, nhất định phải cưới một cô vợ về.
Ở trong núi sâu này, cưới vợ là chuyện xa vời. Phần lớn phụ nữ đều do đàn ông trong làng đi hỏi cưới từ nơi khác về.
Lúc này lại có thêm một gã độc thân là Trần Vĩ đi tới:
“Mẹ kiếp, đợi ông đây dành dụm đủ tiền, nhất định đi cưới một cô vợ mông to ngực bự về. Mấy người không thấy đó thôi, cô vợ Hai Toàn lấy về, đảm bảo sinh cho nó cả một bầy con cho xem!”
Lời của Trần Vĩ vừa truyền đến, mọi người không khỏi nuốt nước bọt, thầm nghĩ: Giá mà mình là Hai Toàn thì tốt biết mấy!
Một đám trai ế vây quanh, nói tới nói lui cũng chỉ toàn chuyện đàn bà.
Nhà Văn Đẩu điều kiện không tốt. Trong ba anh em, đứa nhỏ nhất mới mười tuổi, còn cậu ta là con cả, năm nay hai mươi.
Mẹ cậu ta là một người đàn bà què chân được cha cậu cưới từ dưới núi về. Bà sinh sáu bảy đứa con, nhưng giờ chỉ còn lại bốn, ba trai một gái.
Cậu ta biết mình muốn lấy vợ ngay là chuyện không thể:
“Mẹ kiếp, hôm nào trời mở mắt cho ông đây này một cô vợ từ trên trời rơi xuống, có bảo tôi chết cũng đáng!”
“Ha ha ha... thằng nhóc này, mày nghĩ hay thật đấy! Trong thôn này người muốn có vợ từ trên trời rơi xuống đâu chỉ có mình mày, dù có rơi cũng không đến lượt mày nhặt! Thôi, thà siêng năng một chút, sớm dành dụm ít tiền rồi ra ngoài núi cưới một người về đi.”
“Này, Đại, tao thấy con gái nhà bà góa Điền có vẻ rất có ý với mày đó, sao thế, không muốn cưới về à? Dù là một góa phụ trẻ, nhưng vẫn tốt hơn là không có đàn bà chứ?”
Lời của Trần Phương Sinh đã thành công chuyển sự chú ý từ Hai Toàn sang Văn Đại, trong đầu anh lập tức hiện lên hình ảnh của Thị Hoà.
Văn Đại không phải không muốn cưới vợ, có thể nói là vô cùng, vô cùng muốn có một người vợ.
Nhưng Thị Hoà kia không chỉ có tướng mạo tầm thường, mà mẹ của thị, bà góa Điền, lại còn hay qua lại với đám trai già trong thôn.
Nhất là khi bà góa Điền biết con gái mình thích Văn Đại, bà ta đã tuyên bố, trừ khi Văn Đại xây một căn nhà có sân rộng hơn nhà em trai anh, sau đó đưa thêm mười sáu quan tiền làm sính lễ thì mới được.
Lúc đó Văn Đại nghe xong liền nản lòng. Căn nhà có sân của em trai đã tốn của anh mười quan tiền, giờ muốn xây to hơn chẳng phải sẽ tốn những mười lăm quan sao?
Mười lăm quan cộng mười sáu quan, là ba mươi mốt quan tiền!
Còn anh, trong tay tổng cộng chưa đến năm quan tiền!
Trong thôn này có nhà ai có thể lấy ra ba mươi mốt quan tiền chứ?
Đây không phải là cố tình làm khó anh sao?
Văn Đại tuy sinh ra và lớn lên ở thôn miền núi, nhưng thường xuyên xuống trấn bán đồ săn được, kiến thức không giống những người đàn ông bình thường.
Anh biết bà góa Điền này coi thường mình, cho nên sau khi nghe tin này, anh dứt khoát từ bỏ ý định đó, cũng quyết định sau này phải cưới một cô gái tốt về nhà.
Thực ra anh cũng không vừa mắt người đàn bà kia.
Thị Hoà đã từng gả cho người khác thì thôi đi, lại còn vừa đen vừa gầy, nhìn là biết không phải tướng dễ sinh con!
Nghe người ta nhắc đến chuyện này, trong lòng Văn Đại không vui:
“Ít nhất tao cũng phải cưới một người đàn bà như vợ của Hai Toàn, không phải chú Sinh nói đàn bà phải mông to mới dễ sinh con sao? Cả đời này tao ít nhất cũng phải có nếp có tẻ mới không uổng một kiếp chứ?”
Mọi người đều thấy lời của Văn Đại nói rất thực tế, nhà nào cưới vợ về để ngắm chứ? Vợ không biết đẻ thì có ích gì?
Hơn nữa, bà góa Điền kia, đám trai già trên bốn mươi tuổi trong thôn có mấy ai chưa từng qua lại với bà ta?
Có lẽ Thị Hoà kia cũng đã sớm thân mật với gã trai ế nào rồi cũng nên!