Khi Thu Quỳnh cảm thấy mình rơi xuống vách núi, cô nghe thấy tiếng một người phụ nữ khóc lóc:
“Chị đừng trách em! Chị hãy tha thứ cho em, em không thể không có anh ấy... hu hu...”
Vừa nghe thấy câu này trong đầu, cô không khỏi tức giận sôi gan, cái lùm mía nhà mày!
Mày dám đùa giỡn với bà à?
Vừa mới xuyên không tới, chưa kịp thở đều đã sắp tèo lần nữa rồi?
Sau đó một cơn choáng váng ập đến, Quỳnh cứ thế mất đi tri giác.
...
Văn Đại là một thợ săn nổi tiếng ở làng Phượng. Sau khi mẹ qua đời, trong nhà chỉ còn lại ba anh em anh.
Trước khi lâm chung, mẹ anh nắm tay cầu xin, nhất định phải để anh cưới vợ cho em trai, vì nó không có năng lực như anh.
Vì lo chuyện cưới vợ cho em trai và gả em gái đi, thoáng cái đã năm năm trôi qua, anh trở thành trai già trong làng.
Hôm nay săn được một con lợn rừng kha khá, Văn Đại mang thẳng xuống thị trấn đổi lấy hơn một quan rồi mua ít đồ ăn thức uống, quần áo về nhà.
“Anh cả, sao hôm nay không săn được gì vậy? Ây da, mua nhiều đồ thế này, có phải hôm nay săn được con mồi lớn bán rồi không?”
Văn Đại liếc nhìn em dâu, thấy vẻ mặt thèm thuồng của thị, trong lòng vô cùng chán ghét.
Nếu không phải em trai mình cứ nhất quyết phải lòng người đàn bà như vậy, anh đã chẳng đời nào bỏ ra mười bốn quan tiền để cưới thị về.
Ham ăn biếng làm, chua ngoa thiển cận thì đã đành, đằng này còn thêm cái tướng mạo kia nữa.
Văn Đại tuy thật thà, ngoài vẻ ngoài bình thường ra thì lại không hề ngốc.
“Không có, nhà hết đồ ăn rồi nên tôi xuống thị trấn một chuyến.”
Thấy anh chồng không thèm đếm xỉa đến mình, Thị Mai bĩu cái môi rộng ngoác, lẩm bẩm:
“Ăn ăn ăn, sao không ăn chết quách đi? Để dành nhiều tiền như vậy cho một đứa con gái tốn của làm của hồi môn, tao xem sau này già rồi thì trông cậy vào ai!”
Văn Tú tuy không cao to bằng anh trai, nhưng lại tuấn tú hơn nhiều. Trong núi không có ruộng nước, đến hai mẫu đất trồng hoa màu cũng toàn là anh trai anh ta giúp, người không biết chuyện còn tưởng anh ta là công tử bột nào đó.
Vừa nghe thấy vợ mình lẩm bẩm, anh ta cười hì hì chạy tới:
“Mình ơi, em đang nói gì thế? Đã chuẩn bị cơm tối chưa? Đúng rồi, anh vừa thấy anh cả về, anh ấy có săn được gà rừng hay gì không?”
Thị Mai cũng là một kẻ lười biếng. Ban đầu thị dựa vào mánh khóe mẹ dạy để quyến rũ Văn Tú, sau đó ép anh ta bắt anh chồng xây nhà mới và bỏ ra mười bốn quan tiền làm sính lễ.
Phải biết làng Phượng là một thôn miền núi chính hiệu. Tuy đứng trên sườn núi có thể nhìn thấy thị trấn ở dưới, thậm chí còn thấy được cả phố huyện xa xa, nhưng muốn xuống núi một chuyến phải đi mười tám dặm đường.
Thôn trong núi này tuy không nhỏ, cả thôn có mấy chục hộ gia đình. Nhưng đường đi thực sự khó khăn. Con gái dưới xuôi không muốn gả lên, con gái trên núi lại muốn gả xuống, thành ra trai ế trong làng này rất rất nhiều.
Trai ế thì nhiều, lại chẳng có mấy ai khấm khá. Hơn nữa, đàn ông nhà khá giả mà tướng mạo tuấn tú lại càng hiếm.
Thị Mai có tướng mạo rất bình thường. Thị gả cho Văn Tú chủ yếu là vì nhìn trúng vẻ ngoài của anh ta, và vì anh ta có một người anh trai săn bắn giỏi nhưng lại có khả năng không cưới được vợ.
Lúc này, Thị Mai vừa nghe thấy chồng mình chỉ nghĩ đến ăn, trong lòng rất bực bội, đột nhiên thị nghĩ đến túi đồ lớn của anh chồng, mắt liền đảo một vòng:
“Anh cả hình như săn được con mồi lớn rồi đó, hôm nay xuống thị trấn mua rất nhiều đồ về.”
Trong nháy mắt, hai mắt Văn Tú sáng lên:
“Thật sao?”
Thị Mai gật đầu lia lịa:
“Dĩ nhiên là thật, em tận mắt nhìn thấy còn giả được à?”
Văn Tú híp mắt:
“Tối nay anh đi tìm anh cả!”
Văn Đại không hề biết em trai và em dâu lại đang dòm ngó anh, lúc này sau khi đặt đồ xuống, anh lấy số tiền còn lại trong người ra cho vào một cái túi vải lấy từ trong hốc tường:
“Ừm, năm nay cố gắng săn bắn thêm, sang năm mình cũng xuống núi cưới một cô vợ về.”
Cất tiền lại chỗ cũ, Văn Đại đi nướng hai củ khoai lang, thêm hai cái bánh sắn mua dưới thị trấn làm bữa tối. Ăn uống no nê xong, anh chuẩn bị đi tắm.
Nhìn người mình quả thực vừa bẩn vừa luộm thuộm, anh tiện tay lấy một chiếc khăn bông và áo khoác rồi đi thẳng ra con sông lớn trong làng.
Làng Phượng ba mặt giáp núi, địa thế cao, nước lạnh, ruộng tốt thì ít.
Người trong làng sống bằng cách trồng một ít hoa màu, săn bắn, hái lượm sản vật núi rừng và thảo dược. Vì đường xuống núi phải đi qua con đường chín khúc mười tám cua nên cuộc sống của người trong làng đều khá nghèo.
“Đại, đi tắm đấy à?” Một người đàn ông đang ngồi xổm dưới gốc cây lớn trong làng, tay cầm tẩu thuốc đang nhồi thuốc sợi, lên tiếng chào anh.
Văn Đại toe toét cười:
“Chú Sinh, Đẩu, hai người ra đây hóng mát à?”
Văn Đẩu cười ha hả vẫy tay:
“Anh Đại, ngồi một lát rồi đi, dù sao cũng còn sớm mà.”
Văn Đại sảng khoái ngồi xuống:
“Có chuyện gì mới không kể nghe với?”
Lúc này, Trần Hùng trong làng đi tới:
“Đại, cậu không biết hả? Nhà Hai Toàn hôm nay lấy một cô vợ mới về đó, nghe nói cưới từ bên kia núi, mất hai quan tiền.”
Văn Đẩu ngoài hai mươi tuổi, mặt đầy vẻ hâm mộ:
“Đúng vậy, tôi cũng thấy rồi, tuy trông đen nhẻm nhưng mông to lắm đó.”