“Gạo trắng tôi không mua, chỉ mua một bao gạo lứt. Đồ săn được hôm nay đều mang xuống trấn đổi lấy những thứ đó rồi, không còn lại gì cả. Em dâu muốn ăn thì ngày mai tôi lại lên núi. Còn nữa, sau này chú cũng theo tôi lên núi đi. Chú sắp làm cha rồi, học săn bắn bao nhiêu năm nay, cũng nên biết rồi.”
Văn Tú nghe anh trai bảo mình lên núi săn bắn, săn bắn khổ cực thế nào, anh ta sao có thể không biết?
Trong nháy mắt, mặt anh ta sa sầm xuống, vẻ mặt đau khổ:
“Anh cả, kỹ thuật của em...”
Em trai mình từ nhỏ đã yếu ớt, cha mẹ luôn cưng chiều.
Bây giờ thì hay rồi, mình xây nhà, cưới vợ cho anh ta, anh ta càng không muốn làm việc nữa?
Nghĩ đến sau này mình có vợ, sẽ có con.
Có vợ có con, sau này anh phải cho họ ăn uống đầy đủ, không thể ngày nào cũng nuôi cả nhà em trai được chứ?
Trong nháy mắt, mặt Văn Đại cũng sa sầm xuống:
“Nếu lần này vợ chú có thai, sau này chú sẽ làm cha rồi, bản thân không chịu khó làm việc, chú nuôi con thế nào? Cứ quyết định vậy đi, sau này chú cũng theo tôi lên núi, con của chú tự chú nuôi! Tôi mệt rồi, có chuyện gì mai hãy nói!”
Văn Tú nhỏ hơn anh trai sáu tuổi, từ nhỏ gia đình này do anh cả gánh vác, cho nên anh ta căn bản không có ý niệm nuôi gia đình.
Nghe anh mình nói vậy, trong lòng anh ta rất không muốn.
Đặc biệt là anh ta cảm thấy tối nay anh trai nói chuyện có vẻ khác lạ, trước đây không bao giờ nói quyết đoán như vậy.
Có phải đã xảy ra chuyện gì không?
Trước đây chỉ cần anh ta mở miệng, anh trai ít nhiều cũng sẽ cho anh ta một chút, nhưng hôm nay anh lại không nể mặt như vậy?
Trong lòng Văn Tú rất không thoải mái, nhưng anh ta cũng biết tính tình của anh trai mình xưa nay rất nóng. Tính tình anh nóng nảy, giọng nói to, sức lực lại lớn, trong làng không có người đàn ông nào dám chọc anh.
Vì vậy, trong lòng Văn Tú dù không phục, cũng chỉ đành nhìn cánh cửa đã đóng lại mà lẳng lặng rời đi.
Tuy nhiên, trước khi rời đi, anh ta lặng lẽ quan sát cánh cửa sân rách nát của nhà anh trai mình.
Hôm nay anh sao lại lạ thế?
Nhìn mấy lần, Văn Tú nghĩ bụng thôi kệ anh đi, có phải đàn ông không có vợ thì đầu óc đều có vấn đề không? Có thể anh mình cũng bị dồn nén quá rồi nên đầu óc có vấn đề chăng.
Thôi, nhanh chóng về ôm vợ thôi, tối nay xem có thể làm cho nó ra một đứa con không!
Văn Đại cầm đèn vào nhà, cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, anh mới cởi quần áo lên phản lại.
Người phụ nữ trên phản vẫn chưa tỉnh, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn đã trở nên hơi ửng hồng.
Văn Đại đưa tay sờ trán cô:
“Tuy là trời nóng, nhưng em ngâm mình trong sông lâu, không phải bị cảm lạnh rồi chứ? Hửm? Độ nóng này có phải hơi cao không?”
Anh không chắc người phụ nữ này có thật sự bị bệnh không. Rõ ràng nhặt về là một cô vợ đang ngủ, không thể để cô bệnh chết được, phải biết trong làng trên núi này không có thầy lang giỏi.
Nghĩ đến cảnh thầy lang dưới núi đến chữa bệnh cho mẹ mấy năm trước, Văn Đại rút tay lại, áp trán mình vào trán Quỳnh:
“May quá may quá, em mà bệnh chết thật thì tôi mừng hụt rồi!”
Tim anh như có trống gõ, trong đầu chỉ có một ý nghĩ:
“Sau này em là vợ của tôi, em phải sinh cho tôi một đứa con! Tôi không quan tâm em từ đâu đến, em sinh con của tôi, sau này chính là người của tôi...”
Đúng! Phải làm cho cô ấy có con của mình! Chỉ có như vậy, cô ấy mới không thể rời đi!
Ý nghĩ đó như một ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt lý trí của Văn Đại. Anh cúi xuống, định dùng hành động để biến người phụ nữ này thành của mình.
Đúng lúc này, Thu Quỳnh đang hôn mê bỗng choàng tỉnh. Mở mắt ra thấy một khuôn mặt đàn ông xa lạ ngay sát mình, cô hoảng hốt hét lên:
“A... anh là ai? Tránh ra...”
Tiếng hét của cô khiến Văn Đại giật bắn mình. Phản xạ đầu tiên của anh là đưa tay bịt miệng cô lại, trái tim đập thình thịch. Tuyệt đối không thể để người trong làng nghe thấy. Nếu để họ biết anh nhặt được một người phụ nữ, đám trai ế kia nhất định sẽ đến phá đám!
Bị bịt miệng, Thu Quỳnh càng hoảng sợ, cô ra sức giãy giụa, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Nhìn những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, cảm nhận được sự run rẩy vì sợ hãi của cơ thể dưới tay mình, sự thô bạo trong lòng Văn Đại bỗng dưng nguội lạnh.
Anh đã làm gì thế này? Anh đang dọa cô ấy chết khiếp.
Anh sững người, bàn tay đang bịt miệng cô bất giác nới lỏng. Anh muốn có vợ, nhưng không phải bằng cách này.
Chính trong khoảnh khắc anh còn đang ngây ra đó, tiếng gõ cửa lại vang lên...
Chết tiệt!
Sao lại có người đến vào lúc này?
Trong một khoảnh khắc, Văn Đại đã có ý định giết người!
“Ai đó? Trời đã tối om rồi, tìm tôi làm gì?”
Trần Hùng ở bên ngoài thường xuyên đến nhà Đại gọi cửa, nhưng anh ta chưa bao giờ nghe thấy giọng nói giận dữ như vậy:
“Đại, là tôi, Hùng đây.”
Anh em kiểu gì mà trời tối đen như mực lại chạy đến đây phá hỏng chuyện tốt của mình?
“Có chuyện gì, tôi ngủ rồi!”
Trần Hùng nhìn thấy trong nhà còn có ánh đèn, liền đập cửa “cốc cốc”:
“Đại, gọi cậu ra ngoài uống rượu đó, vừa rồi thằng Trụ từ dưới núi về, mang theo một vò rượu, bảo tôi đến gọi cậu!”
Nếu là bình thường, Văn Đại đã sớm chạy ra rồi.
Dù sao đêm dài đằng đẵng cũng không ngủ được, có lạc rang nhắm rượu, uống hai bát lớn, về nhà dội một gáo nước lạnh rồi ngủ một giấc đến sáng.
Nhưng lúc này, trên phản của mình có một thứ hấp dẫn hơn rượu rất nhiều, Văn Đại đâu còn tâm trí uống rượu nữa?
Kể cả là uống canh nhân sâm, anh cũng không có hứng thú!
“Cậu nói với nó một tiếng, hôm nay tôi mệt rồi, không đi nữa, lần sau nhé!”
Trần Hùng cảm thấy có chút kỳ lạ. Anh em của mình là một gã độc thân, lần nào gọi cũng đều đáp một tiếng rồi chạy ra ngay.
Hơn nữa, có rượu uống mà anh lại nói không bằng đi ngủ sao?
Người này xảy ra chuyện gì rồi?