Hai người vừa đi được một đoạn, tiếng bước chân còn chưa dứt, mấy người phụ nữ ngồi dưới gốc đa đầu làng đã xúm lại, ánh mắt tò mò pha lẫn ghen tị dõi theo bóng lưng họ:
“Bà Nhàn này, bà nói gì với bọn họ thế? Có phải hôm nay họ săn được đồ tốt không? Tôi thấy cái gùi sau lưng thằng Đại nặng trịch, chắc là trúng mánh lớn rồi. Tôi nghe nói tay nghề của thằng Hùng bây giờ cũng ngày một khá lên, xem ra nhà nó sắp khấm khá rồi, chẳng mấy chốc mà xây được nhà ngói.”
Bà Nhàn phe phẩy cái quạt nan rách, liếc nhìn bà góa Điền với ánh mắt đầy ẩn ý, bà biết ý trong lời nói của thị là đang dò xét gia cảnh nhà người ta, bèn khinh bỉ nói:
“Nhà nó mà khấm khá lên được à? Bà cũng biết cái nhà đó như cái động không đáy rồi đấy. Hai ông bà già bệnh tật ốm yếu quanh năm suốt tháng, thuốc thang đắt đỏ, một mình thằng Hùng giỏi thì làm được gì? Chút thu hoạch của nó còn không đủ tiền thuốc cho hai người già ấy, nói gì đến chuyện dư dả. Nhưng tôi thấy thằng Đại có vẻ sắp phất lên rồi đấy, dáng đi khoan thai lắm, con Hoà nhà bà không phải để ý thằng ấy sao? Không chịu à? Hay là chê nó nghèo?”
Bà góa Điền nghe vậy thì giãy nảy lên, lườm bà Nhàn một cái sắc lẹm:
“Nó á? Nói nó có tài thì không phải không có, sức dài vai rộng, đi rừng giỏi nhất cái làng này. Nhưng nhà thằng em trai cứ như con đỉa bám lấy, nó có tài giỏi mấy thì cũng thế thôi, làm bao nhiêu cũng phải dồn hết sang bên đó. Nếu nó thực sự có bản lĩnh thì sao còn phải ở trong cái nhà rách nát đó? Mưa thì dột, nắng thì xiên vào tận giường. Phải biết là em gái thứ ba của nó đã đi lấy chồng hơn một năm rồi, mà nó vẫn cứ lủi thủi một mình.”
Nhìn hai người đàn ông cao lớn vạm vỡ đi xa dần, khuất sau rặng tre ngà, hai người phụ nữ nhìn nhau, trong lòng mỗi người đều có những toan tính riêng.
Hừ, hai kẻ nghèo kiết xác mà cũng muốn làm con rể của họ sao? Trừ khi mặt trời mọc đằng tây!
Mặt trời đã lặn xuống sau núi, ráng chiều đỏ rực nhuộm cả bầu trời. Một tràng chó sủa inh ỏi đầu làng đã đánh thức Quỳnh đang mệt lả vì đói và khát.
Cô trở mình ngồi dậy trên chiếc chõng tre cứng nhắc, xương cốt kêu rắc rắc, ngáp một cái rồi vươn vai bước ra ngoài. Vừa ra đến cửa, cô thấy gã đàn ông thô kệch đã toe toét miệng, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt sáng rực, trên vai vác mấy con thú săn nặng trĩu bước vào sân.
“Em ơi, anh hái rau dại về cho em này, cái này có tính là rau không? Anh thấy nó mọc non mơn mởn bên suối, nghĩ bụng chắc là ăn được.”
Người đàn ông da ngăm đen vì nắng gió, thân hình vạm vỡ với những khối cơ bắp cuồn cuộn, lông mày rậm, mắt to, ngũ quan như tạc tượng này, nở một nụ cười ngây ngô, hàm răng trắng bóc lóa lên trong ánh chiều tà khiến Quỳnh cảm thấy vô cùng chói mắt.
Vui vẻ cái gì chứ? Người biết thì biết anh hái được một nắm rau dại ven đường, người không biết còn tưởng anh trộm được một nắm cỏ tiên hay linh chi ngàn năm về đấy à?
Quỳnh liếc nhìn nắm rau héo queo trong tay anh, giọng điệu có chút ghét bỏ nhưng bụng lại réo lên ùng ục:
“Ngoài ruộng không có rau à? Phải lặn lội vào tận núi sâu hái một nắm rau dại về, nói anh khôn hay là ngốc đây? Hôm nay săn được những gì? Có đủ tiền để mai sắm đồ cho tôi không? Tôi nói trước, quần áo trên người tôi sắp rách nát cả rồi, không thể mặc thêm ngày nào nữa đâu.”
Đại không hề giận, vẫn cười hề hề, đặt gùi xuống đất cái “bịch”:
“Em ơi, có phải từ khi em đến nên vận may của anh mới tốt thế không? Em đúng là thần tài của anh rồi. Em xem, hôm nay thu hoạch còn tốt hơn cả nửa tháng cộng lại, vừa lên núi đã săn được hai con thỏ béo tròn trùng trục, lông mượt như nhung. Đi chưa được bao lâu thì gặp một con hoẵng mang thai đi lạc, vốn dĩ anh định xuống núi sớm, ai ngờ lại gặp một ổ gà rừng đang kiếm ăn, thế là anh giăng bẫy bắt được ba con luôn! Cả đời đi săn anh chưa bao giờ gặp may thế này.”
Đối với thú rừng, Quỳnh là người hiện đại nên mù tịt, cô không biết giá cả ở thế giới này đắt rẻ ra sao: “Chừng này bán được bao nhiêu tiền? Có đủ mua vải vóc không?”
Đại gãi đầu, nhẩm tính một lúc rồi thật thà đáp: “Nếu là hoẵng bình thường thì cũng chỉ bán được khoảng ba bốn trăm đồng, nhưng con này thì chắc phải được bảy tám trăm đồng, vì bào thai hoẵng rất tốt cho phụ nữ có thai, đại bổ đấy, mấy nhà giàu trên huyện thích thứ này lắm, họ sẵn sàng trả giá cao. Tổng cộng chỗ này chắc cũng gần được một quan tiền.”
Tương đương với khoảng một triệu đồng bây giờ sao? Quỳnh thầm quy đổi trong đầu.
Nếu là trước đây, Quỳnh chắc chắn sẽ cười nhạo anh chưa từng thấy tiền, một triệu thì thấm vào đâu. Nhưng ở thời đại lạc hậu này, kiếm được chừng đó trong một ngày đã là anh giỏi lắm rồi, có khi bằng người ta làm cả tháng!
Thấy gã đàn ông này vất vả cả ngày, mồ hôi ướt đẫm áo, Quỳnh quyết định thưởng cho anh một chút, giọng cũng dịu đi vài phần: “Đi làm thịt một con thỏ rừng tối nay ăn, xào lăn hay nướng gì cũng được, tôi đi nấu cơm. Anh vất vả rồi, cần bồi bổ một chút.”
Lời này lọt vào tai Đại không khác gì nghe được tiên nhạc, cả người anh lâng lâng như đi trên mây:
“Em, em nói em đi nấu cơm à? Không được, không được, tuyệt đối không thể để em làm. Em gầy yếu như vậy, tay chân mềm mại thế kia, động vào nước lạnh lỡ mệt đổ bệnh thì khổ thân anh. Em cứ ngồi nghỉ ngơi đi, để anh lo hết.”
Quỳnh liếc nhìn đống thú săn ngổn ngang trên đất, bĩu môi: “Anh lo? Một mình anh làm bao giờ mới xong? Đống đồ này của anh không cần xử lý à? Trời nóng nực thế này, đợi đến mai anh mang ra chợ huyện thì chẳng phải đã bốc mùi ôi thiu rồi sao? Lúc đó ai mà thèm mua nữa?”
Vợ mình đang quan tâm đến chuyện nhà cửa, lo lắng cho kinh tế gia đình sao?
Quả nhiên, chỉ cần cô ấy bằng lòng ở lại, trái tim cô ấy sẽ hướng về gia đình, biết lo toan vun vén!
Càng nghĩ, Đại càng vui sướng trong lòng, nụ cười trên môi không tắt được, anh vội vàng giải thích:
“Em à, cái này không hỏng được đâu. Lát nữa anh sẽ làm sạch gà rừng với thỏ, da thỏ giữ lại để mùa đông may áo ấm, làm cái khăn quàng cổ cho em mặc. Còn con hoẵng này anh sẽ để trong hang đá ở sân sau, chỗ đó mát rượi, lạnh như mùa đông ấy, để mấy ngày cũng không hỏng.”
Ồ?
Mắt Quỳnh sáng lên lấp lánh.
Chẳng lẽ nhà anh ta còn có một cái hầm trữ lạnh tự nhiên, một cái tủ lạnh thiên nhiên sao?