Nghe anh em mình nửa đêm không ngủ không phải đi tìm góa phụ mà lại chạy đến sau nhà người khác rình mò, Đại ngẩn người, bước chân chậm lại:
“Chạy đến đó làm gì? Nhà hai Toàn có gì mà xem?”
Hùng ra vẻ bí ẩn, ghé sát tai Đại thì thầm: “Tao nói cho mày nghe, người đàn bà mà hai Toàn mới cưới về từ làng bên ấy, nghe nói mắn đẻ mà lại còn... sung sức lắm. Mấy gã trai tân trong làng đều đến nghe lén rồi đó, mày biết mà, nhà nó ngay sát hàng rào tre, vách đất lại mỏng...”
À? Hóa ra là đi nghe trộm chuyện vợ chồng người ta.
Đại hơi há miệng ngạc nhiên.
Hàng rào nhà hai Toàn chỉ là giậu tre đan sơ sài trát thêm chút bùn trộn rơm, nghe nói người trong nhà nói chuyện to tiếng một chút, ngoài sân cũng nghe thấy rõ mồn một.
Nghe đến đây, Đại nhanh trí suy nghĩ, lo lắng cho hoàn cảnh của mình: về nhà phải đắp thêm cho hàng rào nhà mình dày lên, trát thêm mấy lớp bùn nữa mới được, lỡ như vợ nhỏ của mình sau này cũng... thích kêu, tiếng vọng ra ngoài để đám thanh niên trong làng nghe thấy thì anh chẳng phải thiệt to sao? Vợ mình mình hưởng, sao lại để thằng khác nghe?
Thấy sắc mặt Đại là lạ, cứ đăm chiêu suy nghĩ, Hùng tưởng anh không tin hoặc đang tò mò:
“Đại, lần này tiền bạc bán thú mày phải giữ cho kỹ, đừng đưa hết cho bà nội mày, đợi chúng ta dành dụm đủ tiền cũng đi cưới một vợ nhỏ về, đến lúc đó chúng ta tha hồ mà sung sướng, đêm nào cũng được ôm vợ ngủ! Đại, nếu mày muốn nghe thử cho biết mùi đời, tối nay chúng ta đi nữa nhé? Tao biết chỗ nấp kín đáo lắm.”
“Không đi! Tao không rảnh!” Đại trả lời dứt khoát.
“Tại sao? Mày không tò mò à?”
“Tối ngủ còn không đủ, lấy đâu ra sức lực mà đi rình mò? Mày đi một mình đi.”
[Tao là người có vợ rồi, tối còn phải về ôm vợ, hơi đâu đi nghe trộm nhà người khác. Có nghe thì cũng là nghe vợ mình kêu, nghe vợ mình mắng còn sướng hơn!]
“Không có sức lực? Đại, mày không phải là có bệnh thật đấy chứ? Hay là... yếu sinh lý? Trước đây mày đâu có ham ngủ như vậy, khỏe như vâm cơ mà. Lần sau xuống trấn phải tìm thầy lang bắt mạch xem kỹ mới được, mày còn chưa cưới được vợ đâu đấy, lỡ có bệnh kính thì khổ cả đời!”
[Mày mới có bệnh ấy! Cả nhà mày đều có bệnh! Ông đây khỏe như trâu nhé! Tao là người có vợ rồi, mày làm sao mà hiểu được cái sướng của người có gia đình!]
Trong lòng Đại chỉ muốn tát chết Hùng cái thằng mồm mép tép nhảy này, sao mình lại có một người bạn nối khố vô duyên như thế này chứ?
Anh muốn ngủ giữ sức để chiều vợ thì là có bệnh à? Sao nó không nghĩ đến việc anh có niềm vui khác ở nhà?
Đang lúc Đại thầm chửi rủa Hùng trong bụng, bỗng anh nghe thấy tiếng Hùng hét lên thất thanh: “Đại, nhanh... vợ kìa...”
Tiếng “vợ” này làm Đại giật mình bắn người, suýt nữa đánh rơi cả cái nỏ trên tay.
Vợ? Vợ anh đâu? Sao nó biết?
Khi anh nhìn theo hướng tay Hùng chỉ, thấy một con hoẵng cái đang ngơ ngác ăn cỏ ở phía trước không xa, anh mới thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay lập tức lại muốn bóp chết Hùng. Làm anh còn tưởng vợ mình lén đi theo lên núi rồi bị Hùng phát hiện, tim anh suýt nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, anh nổi giận quát khẽ:
“Hét cái gì mà hét? To tiếng thế, làm tao giật cả mình! Còn vợ với chả con cái gì? Mày làm nó chạy mất bây giờ! Với cái tính hấp tấp bộp chộp của mày, đến con bò cái cũng chẳng có mà cưới chứ đừng nói là vợ người!”
Hùng không hiểu sao anh em mình bỗng dưng nổi nóng vô cớ, anh ta ấm ức làu bàu, tay vẫn chỉ về phía con hoẵng:
“Không phải mày nói đi săn kiếm tiền cưới vợ à? Con hoẵng cái béo tốt này đáng giá không ít tiền đâu, da nó bán cũng được giá, tao chỉ là vội quá nói nhanh thôi, cưới vợ cần tiền, bán hoẵng có tiền, thế chẳng phải là nhìn thấy vợ tương lai rồi còn gì! Mày làm gì mà căng thẳng thế?”
Nghe anh em lẩm bẩm giải thích, Đại cũng thấy có lý, chỉ là vừa rồi anh bị từ “vợ” nhạy cảm làm cho hoảng sợ, tật giật mình, trong lòng mới bực bội như vậy.
“Thôi được rồi, đừng lẩm bẩm như đàn bà ở đây nữa, chúng ta mau chia nhau ra bao vây xử lý con hoẵng đi, rồi đi xem các bẫy khác, biết đâu còn có thứ gì tốt hơn. Nhẹ chân tay thôi!”
Hùng lập tức gật đầu, rón rén tiến lên, hai người phối hợp ăn ý hạ gục con mồi. Sau khi gỡ con hoẵng đã bị trúng tên sắp chết, trói bốn chân nó lại, rồi hai người tiếp tục đi sâu vào rừng về phía các bẫy đã đặt.
Hôm nay Đại một lòng muốn săn thêm vài con mồi để mai xuống núi có nhiều tiền, anh lùng sục khắp các bụi rậm, hang hốc. Đến lúc hai người từ trên núi đi về nhà, trên vai nặng trĩu chiến lợi phẩm thì mặt trời đã gần lặn sau dãy núi phía tây, ráng chiều đỏ rực cả một góc trời.
“Đại à, hôm nay thu hoạch tốt chứ? Trông cái gùi nặng thế kia cơ mà.”
Hùng thấy người hỏi là bà Lâm Thị Nhàn, người đàn bà có đôi mắt ti hí mắt lươn hay soi mói, nổi tiếng nhiều chuyện nhất cái làng này, anh ta nhanh nhảu nói trước để chặn họng:
“Núi này đâu phải của nhà anh Đại mở, thú săn cũng đâu phải nhà anh ấy nuôi nhốt sẵn, làm gì có chuyện cứ vào núi là có thu hoạch lớn như đi chợ mua rau đâu thím? Chỉ được hai con thỏ rừng gầy nhom không đáng tiền với một con gà rừng thôi ạ. Mất cả buổi chiều đấy.”
Nhà bà Nhàn cũng nghèo, hoàn cảnh chẳng khá hơn ai, ba người con trai vất vả lắm mới cưới được một cô con dâu về chung, may mà đã có cháu nội nối dõi nên bà ta cũng không quá lo lắng chuyện hương hỏa.
Chỉ là nhìn cái gùi trên lưng Đại được phủ lá cây kín mít nhưng vẫn thấy nặng trĩu, bà ta có vẻ không tin lắm, đôi mắt láo liên dò xét:
“Tao thấy cái gùi này nặng thế kia mà, dáng đi của thằng Đại cũng khom khom xuống, có bấy nhiêu thôi sao? Không phải lừa người già đấy chứ? Tao cũng không cướp đồ của các mày đâu, chỉ là tò mò xem lộc rừng hôm nay thế nào thôi.”
Hùng rất không thích bà Nhàn, mỗi lần nhìn thấy bà ta là anh lại nhớ đến chuyện cũ. Nếu không phải bà ta chê cha mẹ anh ta bệnh tật, gia cảnh bần hàn, con gái bà ta là Thu Hằng đã yêu anh ta mấy năm trời, thề non hẹn biển một lòng muốn gả cho anh ta, nhưng bà ta lại nhẫn tâm chia rẽ, cứng rắn gả con gái cho một người góa vợ hơn chục tuổi có mấy mẫu ruộng ở dưới chân núi để lấy sính lễ hậu hĩnh.
“Nặng gì đâu ạ, thím nhìn nhầm rồi, toàn lá cây với củi khô thôi. Ngoài mấy con thú nhỏ đó ra, chúng cháu còn hái được khá nhiều nấm núi và măng rừng nữa, mấy thứ đó nặng mà chẳng bán được bao nhiêu.”
Thu hoạch hôm nay của Đại thật sự không tồi, ngoài con hoẵng còn có mấy con cầy hương, nhưng không thể để em trai, em dâu và bà nội biết được tin tức từ miệng bà Nhàn này, nếu không lát nữa họ chắc chắn sẽ sang ỉ ôi đòi hỏi chia phần.
Thấy mấy bà thím khác đang ngồi hóng mát, chơi với con dưới gốc cây đa lớn đầu làng cũng đang tò mò nhìn về phía này, Đại cũng lập tức nói hùa theo:
“Thím ơi, Hùng không lừa thím đâu, trong làng có không ít người đi săn, nhưng ai cũng biết dạo này thú hiếm lắm, đồ tốt trong núi này không dễ gì săn được, toàn phải đi vào rừng sâu nguy hiểm. Thím ở đây chơi mát nhé, cháu và Hùng về nhà trước đây kẻo tối.”