Đại ăn xong ba bát cháo lớn thì vác nỏ và dao lên núi, anh nói phải tìm vài con mồi to béo để mai xuống trấn bán, lấy tiền mua quần áo vải vóc và những thứ cô cần dùng hàng ngày.
Cửa bị khóa cẩn thận từ bên ngoài, theo lời Đại giải thích là: sợ người khác xông vào làm cô sợ, hay thú dữ mò xuống núi tấn công.
Theo sự tinh tường và đa nghi của Quỳnh thì: gã trâu mộng này sợ cô bỏ trốn! Anh ta đang giam lỏng cô thì có!
Nếu là ngày hôm qua, có lẽ Quỳnh thật sự sẽ tìm mọi cách phá cửa bỏ trốn.
Nhưng trước hiện thực khắc nghiệt, nhìn núi rừng trùng điệp xung quanh, bây giờ bảo Quỳnh đi, cô cũng sẽ không đi nữa. Đi đâu khi không biết đường, không có tiền, lại thân gái dặm trường?
Trước khi đến thế giới này, Quỳnh là một cô gái năng động, tự mình trồng các loại nấm sạch theo quy trình hiện đại, làm thành nấm khô đóng gói đẹp mắt rồi tham gia các hội chợ nông sản lớn nhỏ để quảng bá, đồng thời còn mở gian hàng trên mạng bán đi khắp nơi.
Công việc kinh doanh của cô tuy mới khởi nghiệp được vài năm, nhưng nhờ sự nhanh nhạy, mối quan hệ rộng rãi, đầu ra ổn định, kỹ thuật canh tác tốt, cô đã gặt hái được nhiều thành công.
Thị trường của Quỳnh đã mở rộng được ba năm, uy tín ngày càng cao, cộng thêm các loại ruốc, mắm nhà làm gia truyền của bà nội vào mùa thu đông, giờ cô cũng là một “tiểu phú bà” có của ăn của để rồi. Cửa hàng trên mạng chỉ cần làm thêm hai năm nữa, tích lũy thêm chút vốn liếng là cô có thể trở thành người bán hàng uy tín nhất vùng.
Nhưng bây giờ, cô còn thảm hơn cả thời kỳ trước đổi mới! Mất trắng tất cả, phải bắt đầu lại từ con số âm.
Nhìn sân và nhà cửa đầy cỏ dại mọc um tùm và đồ đạc linh tinh vứt bừa bãi, sau nhiều lần đi đi lại lại chán đến phát rồ vì bị nhốt, Quỳnh cuối cùng cũng chấp nhận số phận, xắn tay áo làm người giúp việc theo giờ bất đắc dĩ.
Ba tiếng sau, mồ hôi nhễ nhại, cái sân này cuối cùng cũng sạch bóng cỏ dại, đồ đạc được xếp gọn gàng, có dáng vẻ của nơi có người ở, có bàn tay phụ nữ chăm sóc.
Vứt cây chổi cùn trong tay xuống, Quỳnh múc một bát nước lạnh từ trong chum uống ừng ực cho đã khát. Cô nhìn đôi bàn tay vốn được chăm sóc kỹ càng giờ lấm lem bụi đất mà thở dài.
Thấy mọi nơi đã sạch sẽ, cô mở nắp vung múc một thùng nước đầy, hì hục xách vào cái lều tạm bợ, lấy một cái chậu gỗ ra tắm cho trôi đi lớp bụi bẩn và mồ hôi.
Nhìn trời đoán khoảng hai giờ chiều, lúc đun nước Quỳnh lục lọi khắp bếp nhưng không tìm thấy đồ ăn gì khác ngoài mấy củ khoai sống, cô đành hâm lại chút cháo ngô kinh dị còn thừa từ buổi sáng rồi nhắm mắt nuốt vội cho xong bữa trưa, sau đó mệt mỏi ngã đầu xuống phản gỗ ngủ một giấc...
Trong khi đó, ở trên núi, Hùng đang thở hồng hộc chạy theo sau Đại. Anh thực sự không hiểu sao hôm nay anh em của mình lại hăng hái, đi nhanh như bay đến thế:
“Đại, có thể đi chậm một chút không? Mày làm như có ma đuổi ấy! Chân tao sắp rụng ra rồi đây này.”
Đại lòng như lửa đốt, bước chân thoăn thoắt không hề giảm tốc độ. Hôm nay anh phải săn thêm vài con thú nữa mang về, con nào da lông đẹp thì giữ lại, con nào nhiều thịt thì bán, ngày mai anh còn phải đi xuống trấn sớm để mua quần áo mới cho vợ. Vợ anh xinh đẹp như thế, không thể cứ mặc mãi bộ đồ rách rưới đó được.
Mặc dù Đại luôn cho rằng, vợ nhỏ của anh mặc quần áo rộng thùng thình của anh trông rất đáng yêu và gợi cảm, hôm qua lúc vợ nhỏ ngủ say, anh nhân lúc quạt cho cô đã lén nhìn trộm được làn da trắng ngần và bộ ngực phập phồng của vợ từ cổ áo hé mở, làm anh suýt chảy máu mũi.
Nhưng không thể để vợ mặc quần áo đàn ông của mình ra ngoài được, người ta sẽ dị nghị, mà lỡ cô ấy mặc đồ của anh trông quyến rũ quá, người ta cướp mất vợ thì anh biết làm sao. Đồ tốt phải giấu đi.
Sau này ở nhà, đóng cửa bảo nhau, cứ để vợ mặc quần áo của mình nhiều hơn cho tiện... ngắm!
“Hùng, sao mày cứ lề mề như đàn bà thế? Mới lên núi đi được một đoạn thôi mà đã kêu ca. Không nhanh lên, đến nơi là mặt trời lặn mất, thú nó về hang hết đấy.”
Gì cơ?
Bây giờ mặt trời mới mọc chưa được bao lâu, nắng còn chưa gắt, họ vừa lên đến lưng chừng núi mà mặt trời đã lặn? Cái đồng hồ sinh học của thằng Đại hỏng rồi à?
Anh ta định đi bao xa, định leo lên tận đỉnh núi nữa đây?
“Đại, hôm nay đi săn ở đâu thế? Đừng bảo là đi sang tận ngọn núi bên kia nhé?”
Đại kỳ quặc nhìn anh em của mình, lau mồ hôi trên trán:
“Đi đâu à? Mấy hôm trước chúng ta chẳng phải đã đặt bao nhiêu bẫy ở khu rừng già phía tây sao? Đương nhiên là đến đó kiểm tra rồi, còn đi đâu được nữa? Hùng này, tao nói mày tuổi còn trẻ mà sao trí nhớ kém thế, ăn nhiều bí đỏ vào cho bổ não!”
Trí nhớ của anh ta kém chỗ nào? Rõ ràng là Đại cứ ậm ờ không nói rõ, giờ lại còn quay ra chê anh.
Rõ ràng là Đại cố tình nói kháy anh ta!
Hùng nghi ngờ nhìn chằm chằm vào mặt bạn: “Đại, hai ngày nay mày cứ là lạ thế nào ấy? Mắt mày cứ sáng rực lên, lại còn hay cười một mình nữa.”
Anh là lạ?
Đâu có?
Đại giật mình thon thót, tim đập nhanh hơn một nhịp, lẽ nào gã này đã phát hiện ra điều gì? Phát hiện ra anh đang giấu một cô vợ xinh đẹp trong nhà?
Không được!
Dù là anh em tốt, cùng nhau lớn lên, thú săn được có thể chia cho mày một nửa, nhưng vợ thì không thể chia được! Vợ là của riêng anh!
“Lạ lùng cái gì? Mày có bị làm sao không đấy? Nhìn gà hóa cuốc à? Hay là tối qua ngủ không ngon giấc nên mắt mũi kèm nhèm?”
Hùng bị chuyển chủ đề, gãi đầu cười hề hề: “Đêm qua trời nóng quá, lại hơi oi bức, tao còn tưởng hôm nay trời sẽ mưa giông, nằm mãi không ngủ được nên nửa đêm dậy đi lang thang một vòng cho mát, mày đoán xem tao đã đi đâu?”
Nửa đêm không ngủ lại đi lang thang như du hồn?
Đại hỏi: “Đi đâu? Trong cái xó núi chó ăn đá gà ăn sỏi này thì có chỗ nào hay ho mà đi? Chẳng lẽ mày đi rình mò nhà ai hay tìm bà góa nào à?”
Hùng nhếch mép cười khẩy, vẻ mặt đầy tinh quái:
“Tao lấy đâu ra tiền mà đi tìm họ? Mấy người đàn bà góa đó, mắt mọc trên trán, lòng dạ lớn lắm rồi, không có một hai trăm đồng dắt lưng thì họ chẳng thèm để ý đến thằng khố rách áo ôm như tao đâu. Nói cho mày biết, tối qua tao đến sau nhà của hai Toàn.”
Đại biết anh em của mình hay đi cùng ông Sinh, cái lão già không nết na gì, nên bị ông ta rủ rê làm mấy chuyện tào lao.
Thực ra trước đây anh cũng từng nghĩ đến việc tìm một bà góa trong làng để giải khuây cho bớt cô đơn, nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh mấy gã trai tân trong làng, rồi cả mấy lão già dê cụ cũng tìm đến họ, chung chạ bừa bãi, trong lòng anh lại cảm thấy ghê tởm, rùng mình, nên anh vẫn giữ mình trong sạch đến giờ.