Ngôi nhà này tuy nát, tường đất lở lói, mái tranh xác xơ nhưng Quỳnh sớm đã nhìn ra, diện tích của nó không nhỏ chút nào, đất đai rộng rãi, không chỉ có sân trước trồng rau mà còn có cả sân sau rậm rạp cây cối.
Đã có nơi tốt như vậy, Quỳnh tò mò không chịu nổi, liền kéo tay áo Đại giục anh dẫn cô đi xem ngay lập tức.
Quả nhiên, len lỏi qua bụi tre già ở sân sau, ẩn mình dưới những tảng đá lớn rêu phong là một hang đá tối om.
Người vừa đến gần cửa hang đã cảm nhận được một luồng khí mát lạnh ùa tới, xua tan đi cái nóng hầm hập của ngày hè oi ả, sảng khoái vô cùng.
Quỳnh lại gần xem, hang không sâu lắm, chỉ khoảng hai mét, rộng hơn một mét, nhưng hơi lạnh tỏa ra như đứng trước cửa tủ lạnh mở toang. Bên trong còn có một con thỏ đã được làm sạch sẽ, chắc là do anh chàng nhà quê này săn được hôm qua nhưng chưa kịp mang đi bán.
Đến bên miệng hang, sau khi Đại cẩn thận đặt con hoẵng vào một góc khô ráo, Quỳnh sờ tay lên vách hang đá ẩm ướt, cảm giác mát lạnh thấu xương khiến cô thích thú không nỡ rút tay về, chỉ muốn chui tọt vào đó nằm ngủ cho mát.
“Em, em đứng lùi ra một chút, trong này lạnh lắm, dễ cảm lạnh đấy. Anh lấy con thỏ này ra tối nay nấu giả cầy cho em ăn nhé, giữ lại một con cho ngày mai, còn lại sáng sớm mai anh sẽ mang ra chợ huyện bán lấy tiền.”
“Vậy những thứ tôi dặn anh mua, anh đã nhớ hết chưa? Đừng có mà đầu óc trên mây rồi quên trước quên sau đấy.”
Những thứ vợ mình dặn, dù là một cái kim sợi chỉ, sao anh có thể không nhớ cho được? Đó là thánh chỉ mà!
Sợ vợ không vui, Đại vội gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Nhớ rồi, nhớ rồi. Hai bộ quần áo vải bông, hai đôi giày thêu hoa, hai tấm vải lụa là đồ em mặc, còn đồ ăn thức uống như gạo trắng, muối, mắm anh đều ghi tạc trong đầu rồi, có đánh chết cũng không quên.”
Thấy anh trả lời nhanh và đầy đủ như vậy, ánh mắt lại chân thành, Quỳnh khẽ liếc, trong lòng thầm đánh giá: Cũng không đến nỗi ngốc lắm, còn biết nghe lời.
Đại chưa từng ngắm kỹ vợ mình dưới ánh sáng ban ngày rõ ràng như thế này. Anh luôn biết cô xinh đẹp, nhưng không ngờ dáng vẻ lúc cô cười mỉm, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết lại càng xinh đẹp động lòng người hơn.
Làn da trắng nõn nà tương phản với khung cảnh núi rừng hoang sơ, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại, đôi môi hồng nhuận khẽ nhếch, Đại cảm thấy vợ mình là người phụ nữ xinh đẹp nhất anh từng gặp trong đời, đẹp hơn cả tiên nữ trong tranh Tết.
Thực ra, Quỳnh không phải là người đẹp nghiêng nước nghiêng thành đến mức chim sa cá lặn, chẳng qua là vì Đại đã quen nhìn những người phụ nữ trong làng da dẻ đen vàng vì dầm mưa dãi nắng, tay chân thô kệch nứt nẻ, nên khi thấy một Quỳnh mảnh mai, trắng trẻo, khí chất khác biệt như vậy thì kinh ngạc như gặp được báu vật.
Thấy Đại ngây người nhìn mình chằm chằm, nước dãi suýt chảy ra, Quỳnh bất chợt có chút ngượng ngùng, hai má nóng ran: “Nhìn tôi làm gì thế? Mặt tôi dính nhọ nồi à? Hay tôi là miếng thịt mỡ treo trước miệng mèo?”
Lời này khiến Đại cảm thấy vợ mình càng thêm đáng yêu, anh buột miệng nói thật lòng: “Em, em đẹp thật đấy, em chính là miếng thịt mỡ ngon nhất, thơm nhất trong mắt anh!”
Gã ngốc này lại nói cô là miếng thịt mỡ? Cái ví von kiểu gì thế này?
Trong phút chốc, Quỳnh tức giận, trừng mắt nhìn anh, dậm chân bình bịch: “Anh mới là thịt mỡ! Cả nhà anh đều là thịt mỡ! Đồ con lợn ngốc nghếch!”
“Hì hì... Em à, anh không có ý nói em béo như miếng thịt mỡ, mà là cả nhà anh, cả cái làng này không có ai đẹp được như em, quý giá như miếng thịt mỡ ngày Tết ấy. Em đẹp thật đấy, nhìn mãi không chán.”
Phụ nữ trên đời không ai là không thích được khen, đặc biệt là được người khác giới khen ngợi nhan sắc của mình một cách chân thành như vậy.
Lời tâng bốc vụng về nhưng thật thà này khiến cơn giận của Quỳnh nguôi đi phần nào, cô hất cằm kiêu ngạo:
“Đương nhiên rồi, tôi đây vốn là một thiếu nữ xinh đẹp, nhan sắc vạn người mê, sao có thể không đẹp được? Thôi, đừng khen nữa, nịnh nọt cũng không có cơm ăn đâu. Anh đã nghĩ ra cách giải thích chuyện của tôi với mọi người chưa? Mai anh đi chợ rồi, người ta thấy tôi ở đây sẽ dị nghị đấy.”
Hai người vừa đi về phía sân trước, Đại vừa suy nghĩ, trán nhăn lại thành nếp: “Hay là anh nói với mọi người, em là do anh mua dưới xuôi về? Nói là anh tích cóp tiền bao năm nay để mua vợ?”
“Anh mới là đồ mua về! Tôi đây không phải con lợn, con gà ngoài chợ, còn mua về nữa chứ? Đừng nói ở cái đất nước này không có tục mua bán người công khai, có mua thì người Kinh cũng chẳng thèm bán con gái cho cái vùng núi chó ăn đá gà ăn sỏi, khỉ ho cò gáy này đâu! Họ bán vào nhà bá hộ làm lẽ không được nhiều tiền hơn à? Nghĩ cách khác đi! Cái cớ này nghe ngu ngốc lắm.”
Không cho nói là mua thì sao vợ lại không muốn anh nói cô là do anh nhặt được chứ?
Nếu anh nói cô là do anh nhặt được, người trong làng sẽ chỉ nói anh may mắn vớ được vàng, và càng đương nhiên coi cô là vợ hợp pháp của anh.
Nói là nhặt được cũng không được vì cô sợ mang tiếng, nói là mua về lại không được nốt vì cô tự ái, rốt cuộc phải nói thế nào cho vừa lòng đây?
Đại mãi cho đến khi làm sạch gà rừng và thỏ bên giếng nước, tay thoăn thoắt nhổ lông nhưng trong đầu vẫn luẩn quẩn chuyện này như gà mắc tóc:
“Em, hay là em thông minh, em nghĩ giúp anh một cách đi?”
Quỳnh thực ra cũng chẳng có cách nào hay ho, cô ngồi trên bậc thềm, chống cằm nghĩ một lúc rồi nói bừa: “Hay là nói tôi là em họ xa của anh? Đến đây nương nhờ?”
Đại méo miệng, lắc đầu quầy quậy: “Anh có em họ, nhưng mọi người trong làng đều gặp cả rồi, biết mặt mũi ra sao... Hơn nữa, em họ của anh thì em trai anh, ông bà nội, chú thím anh đều biết rõ gốc tích, tự dưng lòi ra một cô em họ chưa từng gặp mặt, sẽ không ai tin đâu. Với lại, em họ sao có thể ở chung một nhà với một gã trai chưa vợ như anh được? Loạn luân à? Thế thì làng bắt trói thả trôi sông mất.”
Quỳnh biết, phong kiến hà khắc, một cô gái không lai lịch rõ ràng ở cùng với một gã đàn ông đơn thân sẽ có điều tiếng không tốt, bị coi là lăng loàn. Nguy hiểm hơn còn có thể bị cả làng coi là gái điếm mà dùng chung, cho dù là Đại có khỏe như trâu cũng không thể bảo vệ được cô trước cả đám đàn ông trong làng.
Nếu thật sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn, đành để anh chàng nhà quê này nói với người khác rằng cô là do anh ta nhặt được vậy.
Dù sao đó cũng là sự thật trần trụi.
Hai người vừa ăn cơm tối với thịt thỏ nướng thơm lừng vừa nghĩ cách, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không ra được một cách nào vẹn cả đôi đường.
Cuối cùng, Quỳnh đập bàn một cái rầm, khiến bát đũa nảy lên: “Cứ nói tôi là ân nhân cứu mạng của anh! Tôi đi ngang qua thấy anh gặp nạn nên ra tay cứu giúp, giờ tôi không còn nơi nào để đi, lỡ vận nên tạm thời ở nhờ nhà anh, còn anh thì đang báo đáp ân tình, nuôi tôi ăn ở!”
Đại vừa nghe xong, suýt nữa thì phun cả cơm và miếng thịt thỏ trong miệng ra đất.
Cô là ân nhân cứu mạng của anh? Một cô gái trói gà không chặt?
Với cái dáng người nhỏ bé mong manh như lá liễu này của cô, e là đánh không lại cả mấy mụ đàn bà đanh đá trong làng, nói gì đến cứu anh khỏi thú dữ hay sơn tặc?
Anh mà nói ra ngoài, người trong làng không chửi anh là đồ hèn nhát núp váy đàn bà thì cũng cười cho thối mũi, bảo anh bốc phét không biết ngượng mồm!