Sau khi nguyền rủa ông trời một trăm tám mươi lần vì sự bất công này, Quỳnh hít sâu ba mươi hai hơi dài để lấy lại bình tĩnh, cô biết mình đang ở thế yếu, cứng đối cứng chỉ có thiệt thân. Cuối cùng cô cũng chịu nhượng bộ một chút, giọng nói dịu xuống nhưng vẫn đầy cảnh giác:
“Tôi làm vợ của anh cũng được, nhưng sau này không có sự đồng ý của tôi, anh không được phép động vào tôi! Tôi không thích bị ép buộc. Nếu không tôi sẽ chết cho anh xem! Lúc đó anh chỉ còn cái xác không hồn thôi.”
Đại cố chấp lắc đầu, hai tay xua xua như trẻ con đòi kẹo: “Không được, không được, vợ của anh thì anh phải ôm ngủ. Không ôm vợ ngủ thì làm sao mà gọi là vợ chồng được?”
Hai người cứ như chơi kéo co, người kéo qua kẻ giằng lại, lời qua tiếng lại ồn ào cả một góc nhà, mãi cho đến khi trời tối mịt, bụng bắt đầu réo lên biểu tình mà vẫn chưa đi đến kết quả nào.
Cuối cùng Quỳnh cũng hiểu ra: lý tưởng thì căng tràn màu hồng, mà hiện thực thì trơ xương xám xịt, cô mà còn không chịu nhìn vào thực tế, cứ khư khư giữ cái tôi cao ngạo thì có lẽ sẽ phải giằng co thế này mãi, có khi chết đói trước khi đàm phán xong!
Vốn dĩ Quỳnh nghĩ rằng, gã trâu mộng này thật thà chất phác, chỉ cần một người vợ để lo chuyện nhà cửa, chỉ cần cho cô một năm, cô nhất định sẽ dùng tài năng kinh doanh của mình kiếm tiền cưới cho anh một cô vợ xinh đẹp, ngoan hiền.
Thế mà con trâu đực này lại sống chết không đồng ý một năm không có vợ, cái vẻ mặt bướng bỉnh, lầm lì đó hoàn toàn là hiện thân của Bao Công mặt sắt đen sì, không chút khoan nhượng!
Sau một nghìn tám trăm lần trao đổi và thỏa hiệp, dùng hết lý lẽ từ mềm mỏng đến đe dọa, hai người cuối cùng đã đi đến một kết quả tạm gọi là “hiệp ước hòa bình”:
Một, một tháng có thể sinh hoạt vợ chồng ba lần, nhưng phải được sự đồng ý của Quỳnh, cô có quyền từ chối nếu thấy không khỏe hoặc tâm trạng không tốt, và trong nửa tháng tới vì lý do sức khỏe chưa hồi phục nên không được thực hiện bất kỳ hành động thân mật nào quá giới hạn.
Hai, trong vòng một năm nếu Quỳnh kiếm được sáu mươi quan tiền để cưới vợ cho anh, anh sẽ giữ đúng lời hứa để Quỳnh rời đi và còn phải chạy vạy làm cho cô một cái giấy căn cước đàng hoàng để cô có thể tự do sinh sống.
Sau khi bàn xong, thực ra Quỳnh vẫn muốn giết người! Cô cảm thấy mình như vừa ký một bản hợp đồng bán thân giá rẻ mạt.
Chỉ là cô biết, với khả năng hiện tại của mình, thân cô thế cô, không tiền không bạc, đừng nói là giết người, tự tử cũng chỉ có thể treo cổ, đến nhảy sông cũng không xong!
Tại sao ư?
Cô biết bơi! Và còn bơi rất giỏi là đằng khác.
Cô sợ lỡ nhảy xuống sông, bản năng sinh tồn trỗi dậy bơi vào bờ mà không chết đuối thì còn mất mặt hơn, lúc đó lại ướt như chuột lột để người ta cười cho thối mũi.
Đại thấy mục đích giữ vợ lại đã đạt được, tuy điều kiện có hơi khắt khe nhưng có vợ là tốt rồi, anh vui vẻ cười híp cả mắt nói: “Vợ ơi, chúng ta đi ăn cơm thôi. Bụng anh đói meo rồi, chắc em cũng đói lắm rồi phải không?”
Quỳnh không hiểu sao gã trâu mộng này lại vui đến thế, rõ ràng là bị thiệt thòi đủ đường, nhưng cơm thì cô vẫn phải ăn, làm ma đói thì cô chịu không nổi! Cái bụng cô đã biểu tình nãy giờ rồi.
Hai người vào bếp, căn bếp nhỏ xíu ám đầy muội than. Nhà Đại nghèo rớt mồng tơi, không có thứ cao cấp như đèn dầu, chỉ đốt cành thông nhiều nhựa lấy trên núi. Cành thông này đốt lên nổ lép bép, ngoài việc tỏa ra nhiều khói đen làm cay mắt và rơi tàn lửa lả tả ra thì cũng khá sáng, ánh lửa bập bùng soi rõ hai khuôn mặt lem luốc.
Quỳnh ngồi trước chiếc bàn gỗ ọp ẹp, chân bàn còn kê bằng một hòn gạch cho đỡ khập khiễng, chờ Đại xới cơm dọn thức ăn. Thấy trên mâm lại là bát canh gà rừng lõng bõng nước từ hôm qua hâm lại, cô nhíu mày, không khỏi càu nhàu:
“Sao không có chút rau nào vậy? Bữa nào cũng ăn thịt, ngán đến tận cổ rồi. Tôi có phải động vật ăn thịt đâu, người không ăn rau cẩn thận táo bón đấy! Da dẻ cũng sẽ xấu đi cho mà xem.”
Đại nghe cô lẩm bẩm thì ngẩn ra, tay cầm đũa khựng lại giữa không trung: trên đời này còn có người không thích ăn thịt sao?
Phải biết rằng những nhà không biết săn bắn trong làng, quanh năm suốt tháng chỉ ăn khoai ăn sắn, một tháng khó mà được ăn thịt đến ba bữa! Thịt là thứ xa xỉ phẩm đấy. Vợ nhỏ của anh sao lại lạ lùng thế, chỉ thích ăn rau cỏ dại?
Nhưng nhìn Quỳnh dù chê bai nhưng vẫn và cơm ăn ngon lành vì đói, đôi má phồng lên khi nhai, Đại rất vui, anh thầm nghĩ: chỉ cần vợ nhỏ ở lại, một tháng ba lần thì ba lần, có còn hơn không, dù sao cũng tốt hơn sống hai lăm năm trời lạnh lẽo chưa có lần nào được chạm vào đàn bà!
Hơn nữa, anh tính toán trong đầu, chỉ cần sau này anh đối xử tốt với vợ mình, cưng chiều cô hết mực, mưa dầm thấm lâu, cô ấy sẽ cảm động mà không nỡ rời xa anh! Lúc đó có đuổi cô cũng không đi.
Quỳnh đâu thể ngờ gã trâu mộng có vẻ thật thà như cục đất này lại thâm sâu đến vậy, suy tính đủ đường. Lý do cô lùi bước đến mức chấp nhận điều khoản này là vì cô biết mình hoàn toàn không thể lay chuyển được gã trâu mộng cố chấp này. Nếu cô thực sự cứng rắn cự tuyệt thì sao?
Kết quả cuối cùng vẫn sẽ như đêm qua, sức cô yếu ớt như gà con, làm sao chống lại sức trâu của anh, cô sẽ lại bị anh ta cưỡng ép! Thà chủ động thỏa hiệp còn giữ được chút tôn nghiêm.
Hai là cô đưa ra điều kiện này để kiểm soát thời gian, hạn chế số lần quan hệ để giảm thiểu rủi ro, tuyệt đối không để mình có thai!
Quỳnh không phải là một cô gái ngây thơ không biết gì, kiếp trước cô sống ở thời hiện đại, từng hẹn hò với hai ba anh chàng trẻ tuổi, cũng từng trải qua những rung động nhưng đều tan vỡ vì cô chưa sẵn sàng cho cuộc sống hôn nhân ràng buộc và chuyện sinh con đẻ cái.
Nay rơi vào cái thế giới lạc hậu, y tế kém cỏi này, nghe nói phụ nữ thời này chết vì sinh con nhiều không đếm xuể, như bước một chân vào cửa tử, cô không muốn đến lúc đó lại rơi vào cảnh bỏ mẹ giữ con đầy bi thảm.
Ba là Quỳnh tự an ủi mình để bớt sầu não: cứ coi như khẩu vị của mình thay đổi, “đổi gió” một chút, từ các anh chàng thư sinh trẻ trung da trắng mặt trơn chuyển sang tán tỉnh lão trâu mộng da ngăm đen, cơ bắp cuồn cuộn này vậy! Coi như trải nghiệm cuộc sống điền viên.
Ăn cơm xong, Đại bảo đi dạo một lúc cho tiêu cơm, rồi dẫn cô ra bờ sông tắm rửa vì trong nhà không có chỗ tắm kín đáo.
Dòng nước mát lạnh làm Quỳnh thấy dễ chịu hơn hẳn. Hai người trở về sân thì nghe tiếng muỗi vo ve như tiếng sáo diều khắp nơi, chúng bay thành từng đàn đen kịt. Quỳnh vừa đi vừa đập muỗi đen đét, bực bội quát lên: “Ồn ào cái gì? Lũ khốn kiếp này! Mày muốn uống máu của bà, bà sẽ lấy mạng của mày! Đừng hòng đụng vào da thịt bà!”
Đại đang đóng cửa gỗ cọt kẹt thì sững người, lúc này anh mới nhận ra vợ nhỏ của mình da thịt thơm tho nên sợ muỗi, thảo nào nãy giờ cô cứ nhảy nhót lung tung.
“Vợ ơi, em ngồi trong sân một lát, anh đi hun muỗi cho em, đảm bảo bọn chúng sẽ chạy hết.”
Quỳnh hoài nghi, nhướng mày nhìn anh: “Anh dùng gì để hun? Nhà anh đến cái hương muỗi cũng chẳng có.”
Đại khó hiểu, gãi đầu: “Cỏ hun muỗi chứ gì, loại cỏ này mọc đầy trên núi, phơi khô đốt lên là muỗi sợ lắm. Vợ không biết cỏ hun muỗi sao? Ở đây nhà nào cũng dùng cả.”
Tôi khinh!
Bà đây việc gì phải biết cỏ hun muỗi là cái thứ quái gì? Bà sống ở thế kỷ 21 hiện đại cơ mà!
Trước kia trong phòng của bà, cửa đóng then cài kín mít, muỗi bay vào là bà bật điều hòa cho nó chết cóng, hoặc dùng vợt muỗi điện nổ tanh tách cho vui tai, cần gì mấy thứ cỏ rác này!