Nhặt Tiên Nữ Về Làm Vợ

Chương 16: Anh coi tôi là gái bao chắc?

Trước Sau

break

Nếu hỏi thêm nữa, Quỳnh biết ngày mai sẽ có người viết điếu văn cho cô, cô lại hít sâu ba lần, cố gắng nén cơn giận đang bùng lên trong ngực xuống:

“Vậy anh nghĩ xem, anh muốn cưới một người vợ như thế nào? Không được nói kiểu như tôi!”

Đại lại nhìn Quỳnh với vẻ mặt oan ức, đôi mắt to tròn chớp chớp, trong lòng uất ức muốn khóc:

“Người khác anh chưa nghĩ tới, chỉ nghĩ có một người vợ, thế là em từ trên trời rơi xuống, rơi trúng vào nhà anh. Anh chỉ nghĩ sau này chỉ cần một mình em làm vợ thôi! Em vừa xinh đẹp lại vừa biết nói chuyện, anh không cần ai khác nữa.”

“Được thôi! Tôi nói thẳng. Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền cưới vợ cho anh, cưới một người vợ khiến anh hài lòng, đẹp người đẹp nết, anh thấy được không?”

“Bao giờ?”

Gì cơ?

Gã đàn ông này không có đàn bà một ngày là chết hay sao? Nhìn cái bộ dạng sốt sắng kia, hai tay cứ xoắn vào nhau, đúng là đồ háo sắc!

“Một năm được không?”

Đại lại lắc đầu đầy oan ức, bĩu môi dài thượt: “Lâu quá! Một năm có tận mười hai tháng, dài đằng đẵng làm sao anh chịu nổi.”

Một năm mà còn lâu?

Hai mươi lăm năm qua anh không có vợ cũng có chết đâu, nhịn thêm một năm nữa thì chết được à?

Quỳnh sắp không kiềm chế được nữa, cô cảm thấy mạch máu trên trán mình đang giật liên hồi: “Vậy anh nói đi, bao lâu thì được?”

Đại gãi đầu, nếu thực sự theo ý anh, thì một ngày cũng không được! Anh muốn ngay bây giờ, ngay tối nay vợ phải là của anh.

Nhưng anh biết, nếu anh nói vậy, vợ nhỏ chắc chắn sẽ đánh người.

Anh không sợ cô đánh, da thịt anh dày, đánh mấy cái cũng chẳng đau, chỉ sợ tay cô mỏi, sợ cô đau tay rồi lại khóc.

Một lúc lâu sau Đại mới lí nhí lên tiếng: “Vợ à, mười ngày được không? Mười ngày là giới hạn cuối cùng của anh rồi.”

Mười ngày mà bắt cô kiếm cho anh sáu mươi quan tiền rồi cưới vợ về?

Sao anh không nói hôm nay cô cưới luôn một người phụ nữ về cho anh đè chết luôn đi? Tiền chứ có phải lá mít rụng ngoài sân đâu mà muốn nhặt là nhặt?

Nếu bà đây mười ngày mà kiếm được sáu mươi quan tiền, còn phải ngồi đây thương lượng với gã trâu mộng này sao? Cô đã sớm thuê xe ngựa chạy biến khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này rồi!

Ngay lập tức, Quỳnh thấy sao bay đầy đầu, cô nghiến răng nghiến lợi, hai tay nắm chặt thành nắm đấm hỏi: “Đại! Một năm, tôi nói là một năm, anh dám không đồng ý nữa, tôi cắn chết anh! Tôi nói được là làm được đấy!”

Một năm?

Lâu quá! Thật sự là quá lâu đối với một người đàn ông đang khao khát có vợ như anh.

Đại thà để vợ nhỏ cắn chết, cắn nát bả vai anh cũng được, chứ anh không muốn một năm không có vợ ôm, anh chìa tay ra, đưa sát vào miệng cô: “Vợ à, nếu em thật sự muốn cắn, vậy em cắn đi! Cắn mạnh vào cho hả giận, nhưng thời gian thì không thể là một năm được.”

Quỳnh lại tức muốn đập đầu vào tường, cô ngửa mặt lên trời hét lớn, tiếng hét vang vọng cả căn nhà gỗ nhỏ bé:

“Ông trời ơi, ông không cho tôi con đường sống mà! Đã muốn tôi chết, sao còn tốn công ném tôi đến cái nơi khỉ ho cò gáy này? Ông rảnh quá hay sao? Hay là ông đi ngoại tình rồi bị Vương mẫu phát hiện nên trút giận lên con? Con có làm gì nên tội đâu chứ!”

Thấy vợ nhỏ tức giận như vậy, mặt đỏ bừng lên, Đại đành phải hạ thấp điều kiện, giọng điệu cũng mềm mỏng hơn: “Vợ à, em đừng giận, hại sức khỏe lắm. Anh cho em hai mươi ngày được không? Hai mươi ngày cũng dài lắm rồi đấy.”

Câu nói này khiến Quỳnh tức đến nhảy dựng lên, một cước đá Đại ngã nhào xuống giường. Cú đá tuy không quá mạnh nhưng vì bất ngờ nên Đại ngã lăn quay.

“Sao anh không nói hai mươi mốt ngày đi? Dù sao thì ba bảy hai mốt, nghe cũng thuận miệng! Anh đang mặc cả rau ngoài chợ đấy à?”

Đại bị đá lại vui mừng, anh lồm cồm bò dậy lao tới, ôm lấy chân cô: “Vợ ơi, vợ ơi, em đá anh nữa đi, đừng giận nữa! Em đá anh thoải mái, miễn là em đồng ý ở lại với anh sớm hơn chút.”

“...”

“Vợ à, em đá đi! Da anh dày lắm, không đau đâu!”

Hóa ra cô gặp phải một kẻ biến thái! Thích bị ngược đãi hay sao ấy?

Quỳnh ngồi dậy, hất tay anh ra: “Ngồi yên, một năm, anh dám không đồng ý nữa, tối nay tôi sẽ treo cổ! Sợi dây thừng ngoài kia chắc chắn đủ chắc để treo tôi lên đấy!”

“Vợ ơi, vợ ơi, em đừng chết! Anh sợ rồi! Anh đồng ý, anh đồng ý, anh đồng ý cho em một năm, nhưng em cũng phải đồng ý với anh, trước khi vợ mới về nhà, em phải làm vợ anh trước, vậy thì anh sẽ đồng ý, được không? Anh không thể mang tiếng có vợ mà lại nằm không được.”

“Không được! Tôi không phải gái làng chơi, cũng không phải món đồ để anh trao đổi, dựa vào đâu mà bị anh chà đạp cả năm trời? Tôi có lòng tự trọng của tôi!”

“Vậy anh cũng không đồng ý! Nếu không được làm chồng thật sự thì thà anh không đồng ý còn hơn.”

Anh không đồng ý, bà đây có cho phép anh không đồng ý chắc? Cái tên này sao mà cứng đầu thế không biết.

“Gã trâu chết tiệt, anh cố tình chống đối tôi phải không? Anh muốn chọc tôi tức chết mới vừa lòng hả?”

Trong lòng Đại, anh chỉ muốn có một người vợ, một người phụ nữ bằng xương bằng thịt để yêu thương chiều chuộng.

Sống hai lăm năm trời mới cưới được một cô vợ nhỏ về để sinh con, giờ cô lại bảo muốn cưới thêm vợ cho mình, mà còn bắt phải đợi cả năm nữa? Trong một năm đó anh phải nhìn mà không được ăn, sống như hòa thượng sao?

Thế này thì làm sao được? Bảo anh nhịn đói khi mâm cỗ đã dọn sẵn trước mặt, thánh nhân cũng không làm được!

Chuyện gì cũng dễ nói, việc nặng nhọc anh làm hết, cơm nước anh lo, riêng chuyện này thì không thể thương lượng!

Vợ muốn gì anh cũng chiều được, hái sao trên trời anh cũng tìm cách bắc thang, nhưng chuyện chăn gối này thì anh quyết không chiều!

“Vợ ơi, dù sao thì trước khi em cưới được vợ mới cho tôi, em vẫn phải làm vợ của tôi! Chuyện này tôi không đổi ý đâu! Đàn ông lấy vợ là để sinh con đẻ cái, để có người ấp hơi, chứ đâu phải để ngắm như bình hoa.”

Đây là cái điệu của gã trâu mộng này muốn đè mình cả năm đây mà? Anh ta tính toán khôn lỏi thật đấy!

Quỳnh nổi giận ngay tức khắc, cô trừng mắt nhìn anh: “Anh có còn biết giữ lời không hả? Làm vợ cũng được, danh nghĩa là vợ anh tôi chấp nhận, nhưng anh không được phép động vào tôi! Tuyệt đối không được chạm vào người tôi!”

Lại là một giọng nói chắc như đinh đóng cột, vang lên đầy kiên quyết:

“Thế thì không được! Vợ của tôi, tại sao lại không cho tôi gần gũi? Nhà nào mà chồng lại không được ngủ với vợ chứ? Em không tin thì cứ đi hỏi hết cả làng này xem! Có ai lấy vợ về mà để vợ ngủ riêng không?”

“A!”

Trời đất ơi! Té ra gã trâu mộng này không phải muốn có vợ, mà coi mình là con bò sữa à? Chỉ chăm chăm vào cái chuyện đó thôi sao?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc