Cố nén ý muốn giết người, Quỳnh chửi thầm một trận rồi kiên nhẫn hỏi tiếp:
“Còn gì nữa? Anh đường đường là đàn ông, sao nói chuyện cứ ấp a ấp úng như đàn bà, nói nửa câu giữ lại nửa câu thế? Muốn tôi moi tim anh ra xem không?”
Về chuyện của Thị Hoà, vì Đại không biết có nên nói hay không, sợ mất mặt nên anh đã do dự.
Giờ bị Quỳnh mắng là đàn bà, lòng tự trọng của Đại bị tổn thương, anh lập tức không vui:
“Vợ à, anh sao lại là đàn bà? Đêm qua em biết anh không phải đàn bà rồi mà, anh khỏe thế nào em biết chứ, nếu em không rõ, lát nữa anh chứng minh cho em xem lại nhé?”
Nhắc đến chuyện đêm qua, Quỳnh chỉ muốn giết người, cô trợn mắt to hơn cả đèn lồng:
“Đại, anh mà còn dám nhắc đến chuyện xấu anh làm tối qua, tôi giết anh! Câm miệng ngay!”
Ai cố ý nhắc chứ?
Chẳng phải chính vợ nói anh không phải đàn ông sao? Anh chỉ muốn biện minh thôi mà.
Đại cảm thấy rất oan ức, nhưng anh không dám nhắc lại nữa, sợ vợ giận thật:
“Anh là nói, năm ngoái bà goá Điền đầu làng bảo, nếu anh muốn cưới cô con gái góa chồng của bà ấy, thì phải xây một căn nhà ngói ba gian tốt hơn nhà của em trai anh, còn phải có ba mươi quan tiền sính lễ, trâu bò đầy đủ...”
“Cái gì?” Giọng Quỳnh cao lên tám quãng vì sốc: “Một con mụ góa chồng mà cũng làm cao á? Đòi ba mươi quan tiền sính lễ? Tôi khinh!”
Cưới vợ cho gã trâu này tính ra ít nhất cũng phải sáu mươi quan tiền? Lần này người Quỳnh muốn giết không chỉ có gã trâu này, mà còn cả mẹ con nhà goá kia nữa!
Cả nhà đã đến mức góa bụa rồi mà còn dám làm cao, thật không biết điều!
Người ta là một người đàn ông khỏe mạnh, có tay có chân có bản lĩnh, chịu khó làm ăn, một mụ goá còn chê bai anh ta?
Mẹ kiếp cái con mụ goá kia! Nếu mày cứ thế mà vồ lấy anh ta, bà đây đâu có rơi vào tình cảnh khốn cùng hôm nay?
Không được!
Chẳng phải chỉ là sáu mươi quan tiền thôi sao? Với cái đầu óc thông minh, buôn bán sành sỏi này của bà, chẳng lẽ không kiếm nổi sáu mươi quan tiền?
“Con mụ goá nứng lồn đó tên gì?”
Câu nói thô tục của Quỳnh vừa thốt ra, đến cả người mặt dày, dãi dầu sương gió như Đại cũng phải đỏ mặt tía tai.
Anh chưa từng nhìn thấy cái đó của ai, ngay cả của vợ nhỏ tối qua cũng vì vội vàng, tắt đèn tối om mà chưa nhìn kỹ.
Để chứng minh sự trong sạch của mình, Đại thật thà và oan ức trả lời:
“Cô ta tên là Hoà, mẹ cô ta là bà goá Điền, từ nhỏ đã lớn lên trong làng, sau này chồng chết thì về lại. Anh chưa từng nhìn thấy cái đó của cô ta... Vợ đừng nói bậy.”
Ờ...
Nghe đến câu cuối cùng, cuối cùng Quỳnh cũng đỏ mặt xấu hổ, có phải cô đã dạy hư một thanh niên tốt rồi không? Tại cái miệng nhanh hơn não này!
Để tìm một đối tượng thích hợp cho Đại, tạo nền tảng cho sự ra đi của mình, Quỳnh vuốt mặt lấy lại vẻ nghiêm túc rồi hỏi tiếp: “Anh có thích cô ta không?”
Đại lại thật thà lắc đầu quầy quậy: “Không biết, chưa từng nghĩ đến chuyện thích hay không.”
Chưa từng nghĩ đến không có nghĩa là không thích, ngay lập tức Quỳnh cảm thấy hy vọng lóe lên: “Vậy tôi giúp anh cưới cô ta về, được không? Cô ta là người làng, lại quen biết, dễ sống hơn.”
Cô cưới Thị Hoà cho anh?
Trước đây anh từng nghĩ đến việc cưới cô ta, dù sao một người đàn ông phải gánh vác em út như anh, muốn cưới được một người vợ tình đầu ý hợp không dễ, mà Thị Hòa cũng là người chăm chỉ.
Nhưng kể từ khi bà goá Điền nhìn anh bằng ánh mắt khinh miệt, nói anh nghèo rớt mồng tơi, không có tiền mà còn muốn cưới cô con gái xinh như hoa của bà, chê anh là “cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga”, Đại đã thề rằng cả đời này thà ở vậy chứ không cưới Thị Hoà!
Người thợ săn già mà anh cứu trên núi mấy năm trước đã dạy: chết vinh còn hơn sống nhục, làm trai phải có tự trọng, Đại anh không thể không có chí khí như vậy!
Quỳnh nhắc đến việc để anh cưới Thị Hoà, Đại lập tức tỏ vẻ không vui, mặt sầm lại, trả lời rất dứt khoát: “Không cần! Anh không lấy cô ta!”
Quỳnh tức giận: “Tại sao không cần? Chẳng phải lúc trước anh cũng muốn cưới cô ta sao? Anh kén cá chọn canh cái gì?”
Không muốn để vợ nhỏ biết chuyện mẹ con nhà họ sỉ nhục mình, để rồi cô cũng coi thường anh là kẻ nghèo hèn, Đại thành thật trả lời lấp liếm: “Lúc đó vợ chưa đến.”
“...”